Chương 8: Đừng kẹp chặt quá! (H)

Đăng lúc 10:50 09/02/2026 8 0
Chương trước Chương tiếp
Phục Hoa tắm rửa xong, vào phòng sấy tóc trước.

Hạng Chấn ở bên ngoài nói với Hạng Huân: “Bắn một lần là được rồi.”

Hạng Huân không tỏ ý kiến, cậu cao gần bằng Hạng Chấn. Hai người đứng ở cửa, bầu không khí vừa im lặng lại vừa ngượng ngùng. Một lát sau, Hạng Chấn quay người đi rồi nói: “Em đi vào đi.”

Vào phòng của của Hạng Chấn và Phục Hoa.

Hạng Huân đẩy cửa bước vào, Phục Hoa đã sấy khô tóc, đang nằm trên giường.

Đèn trong phòng vẫn mở, bởi vì thẹn thùng nên Phục Hoa hoàn toàn không dám nhìn cậu. Trên gương mặt vừa mới tắm xong, nổi lên áng hồng xinh đẹp.

Hạng Huân bước từng bước đi tới, đưa tay ra kéo chăn. Phục Hoa căng thẳng liếc nhìn cậu, cô chỉ mặc áo ngủ, bên trong trống không, không mặc quần áo lót. Cậu có thể nhìn thấy đôi thỏ ngọc đẫy đà tròn trịa cùng đỉnh hổng nhòn nhọn qua lớp áo ngủ màu hồng nhạt.

Năm ngón tay cậu ôm trọn lấy bầu vú đó, Phục Hoa mẫn cảm run lên. Hai tay cô muốn đẩy cậu ra theo bản năng, Hạng Huân khẽ dùng sức khiến bầu vú tràn qua kẽ ngón tay. Ngón tay cái vô thức trêu chọc quả anh đào dựng thẳng kia.

Cổ họng Phục Hoa phát ra tiếng rên đau đớn, nhưng rất khẽ, cùng với đó là tiếng thở dốc quyến rũ.

Hạng Huân không nhịn được cúi đầu liếm đầu vú cô qua lớp áo ngủ. Cậu đã cứng, gậy thịt bị bó chặt trong quần thật khó chịu.

Phục Hoa bị liếm đến khó chịu, là kiểu thoải mái đến muốn khóc. Cô cực kỳ nhạy cảm, giữa hai chân cứ không ngừng chảy nước ra ngoài. Hai tay cô chống bả vai của Hạng Huân, khe khẽ gọi cậu: “Hạng Huân, đừng... đừng liếm...”

Hạng Huân đứng dậy, một tay xé áo trên người, trông cậu gầy hơn Hạng Chấn rất nhiều, nhưng bất ngờ là cơ bắp rất rắn chắc. Lúc cậu đè xuống, Phục Hoa có thể ngửi thấy hương sữa tắm trên người cậu.

“Chị dâu.” Cậu muốn hôn môi cô, nhưng Phục Hoa lại nghiêng đầu né tránh, còn đưa tay che miệng mình lại, một tay khác che ngực mình.

Không biết là cô đang kháng cự hay thẹn thùng.

Hạng Huân nhìn cô một lát, giữ hai tay cô lên trên đỉnh đầu rồi cắn vú cô qua lớp áo ngủ dưới ánh mắt căng thẳng và bất an của cô.

“A...” Phục Hoa không khỏi khẽ hô một tiếng, lại nhanh chóng cắn môi không để mình phát ra tiếng.

Hạng Huân liếm ướt áo ngủ của cô, lúc này mới thò tay cởi áo ngủ của cô xuống, ném sang bên cạnh. Hai tay bắt lấy đôi thỏ ngọc của cô rồi xoa nắn.

Phục Hoa nghiêng người muốn trốn, nhưng không tránh nổi.

Cả khuôn mặt của Hạng Huân ghé sát lại, cắn đầu vú cô, ăn vú cô từng ngụm lớn, tiếng liếm mút chùn chụt rõ mồn một. Khoái cảm kích thích đến mức sống lưng của Phục Hoa không khỏi run rẩy.

Cô che miệng, phát ra tiếng khóc như thể tiếng thở dốc từ lòng bàn tay: “A... Không...”

Một tay cậu sờ soạng men theo giữa hai chân cô, sờ thấy cả bàn tay đều là nước. Trong mắt cậu khẽ sáng bừng, như thể đang cười, giọng nói khàn khàn phát ra từ trong cổ họng: “Chị dâu.”

“Thật nhiều nước!”

Cả gương mặt Phục Hoa lập tức đỏ bừng, cô hoàn toàn không nghĩ tới Hạng Huân sẽ nói ra những lời này. Cô nghiêng mặt, tóm lấy chăn che mắt lại, không muốn nhìn mặt cậu.

Hạng Huân cởi quần, nắm lấy gậy thịt trượt mấy cái ở giữa hai chân cô.

Cô bé của cô rất đẹp, lông mao thưa thớt mềm mại, lỗ nhỏ đỏ hồng, hai cánh hoa đã ướt nhẹp còn đang chảy nước ra ngoài.

Hạng Huân đè quy đầu tiến vào trong cánh hoa, chọc mấy cái cũng không vào được. Cuối cùng, Phục Hoa cũng nhúc nhích, chui ra khỏi chăn, mặt đỏ tía tai xấu hổ nói với cậu: “Ở, ở bên dưới một tí.”

Ánh mắt cô bất giác nhìn cây gậy thịt kia của Hạng Huân, trông khác hẳn với cây gậy tím đen của Hạng Chấn. Cậu bé của Hạng Huân hơi hồng, quy đầu vểnh lên, hình như còn dài hơn đôi chút so với anh trai mình.

Cô còn chưa kịp thu lại tầm mắt, Hạng Huân đã cắm vào rồi. Cơ thể cũng phủ xuống theo đó, không cho cô cơ hội để hòa hoãn, đâm một đến cùng.

Phục Hoa bị cắm đến kêu thành tiếng, hai tay siết chặt cánh tay của Hạng Huân.

Đường hoa chật hẹp nóng ẩm, thịt non bao chặt lấy gậy thịt hết vòng này đến vòng khác, suýt chút nữa khiến cậu bắn ngay tại chỗ.

Cơ thể Hạng Huân căng chặt, con ngươi đen láy nhìn mặt cô, trên trán nổi lên mấy đường gân xanh. Giọng nói đè rất thấp, thở dốc mang theo mấy phần đè nén:

“Chị dâu.”

“Đừng kẹp chặt quá!”
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

Facebook của tác giả