Chương 32: Chương 32: Kẻ Biến Thái Kia Ép Tôi Cởi Quần Áo

Đăng lúc 20:14 27/01/2026 5 4
Chương trước Chương tiếp
“Anh... anh đang làm cái gì thế?”

Tiêu Tiêu trợn tròn mắt, bật dậy khỏi giường.

“Gãi ngứa cho tiểu huyệt của Tiêu Tiêu, để nó mau chảy nước ra chứ sao.” Từ Hoàng vươn tay ấn một cái, thế là Tiêu Tiêu lại ngã nhào xuống.

“Không được, anh... anh không thể làm như vậy.”

Ngứa quá, chết tiệt thật, đây rõ ràng là hành hạ, chắc chắn là hành hạ mà!

Chiếc lông vũ không ngừng quét qua tiểu huyệt, rồi lại lướt sang tận gốc đùi cô. Cái chạm nhẹ như có như không ấy khiến người ta phát điên mà chẳng thể làm gì được.

“Nếu Tiêu Tiêu không hợp tác, thì đoạn video kia...”

Hắn ra vẻ suy nghĩ nhìn cô. Tiêu Tiêu sững sờ, sau đó nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Anh muốn tôi hợp tác thế nào?”

“Cởi hết quần áo ra.” Từ Hoàng ngồi thẳng dậy, trong đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự hưng phấn và mong chờ.

Tiêu Tiêu do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi lời đe dọa của hắn, cô đành phải cởi sạch quần áo.

Thân hình trắng ngần dưới ánh mặt trời rực rỡ tỏa ra thứ ánh sáng lóa mắt. Trong nháy mắt, Từ Hoàng như bị dã thú nhập thân, hắn hung mãnh nhào tới, ngấu nghiến hôn lên đôi môi đỏ của cô. Làn môi vốn đã bị hắn mút mát một lần trước đó, giờ dưới nụ hôn thô bạo này chẳng bao lâu đã bị rách da.

Vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ cánh môi, mang theo vị tanh nồng của sắt lan tỏa giữa đầu lưỡi hai người.

Tiêu Tiêu cau mày, cảm thấy hơi buồn nôn.

Cô dùng sức đẩy Từ Hoàng ra, khi đôi môi tách rời, cả hai đều thở dốc dữ dội.

“Tiêu Tiêu không đợi được mà muốn cho anh uống nước rồi sao?” Từ Hoàng nhếch môi, thở hổn hển nhè nhẹ, lồng ngực phập phồng mạnh bạo.

Tiêu Tiêu lườm hắn một cái chứ không thèm lên tiếng. Cô sợ nếu bây giờ mình nói gì đó không lọt tai sẽ lại chọc giận đối phương.

“Tiêu Tiêu thẹn thùng à?”

Anh muốn nghĩ sao thì tùy!

Tiêu Tiêu không buồn giải thích lời hắn nói, cô cam chịu nằm xuống, chỉ hy vọng mọi chuyện có thể kết thúc sớm một chút.

Mông cô đột nhiên bị nâng lên, phía dưới được lót một vật mềm mại. Cô cúi đầu nhìn, hóa ra là một chiếc gối.

Từ Hoàng tách hai chân cô ra, để lộ khe thịt màu hồng phấn giữa hai cánh hoa đầy đặn, bên trong dường như đã có dịch thủy rỉ ra.

Chiếc lông vũ đáng chết kia lại xuất hiện, nó khẽ phất qua rốn cô, xoay vài vòng ở gốc đùi, rồi lại trêu đùa quét lên quét xuống trên khe thịt như đang nghịch ngợm. Khe thịt khẽ run rẩy, chất lỏng sền sệt cứ hết đợt này đến đợt khác tranh nhau thấm ra ngoài.

Tiêu Tiêu cắn chặt vào mu bàn tay mình. Mỗi khi sắp không nhịn được mà rên rỉ, cô lại tự cắn mình một cái thật đau để lấy lại sự tỉnh táo, tránh cho bản thân bị ham muốn sai khiến mà làm ra những phản ứng khiến mình phải xấu hổ sau khi kết thúc.

“Thật là yên tĩnh quá, bình thường Tiêu Tiêu sẽ rên rỉ ngọt ngào lắm mà.”

Từ Hoàng lên tiếng với giọng điệu hậm hực, rồi bàn tay đang cầm lông vũ của hắn bất ngờ đâm mạnh vào trong.

“A...”

Lần này Tiêu Tiêu đã hét lên thành tiếng. Cô sợ nếu mình còn không kêu, hắn lại nghĩ ra thêm mấy cái chiêu trò quái đản khác để hành hạ cô mất.

“Tiêu Tiêu kêu nghe quả nhiên là êm tai thật.”

Hắn mãn nguyện cúi đầu, vứt chiếc lông vũ sang một bên rồi đưa tay banh khe thịt cô ra, để lộ “hạt đậu nhỏ” đang run rẩy ẩn giấu bên trong ngay trước tầm mắt mình.

“Ưm...”

Hàm răng hắn khẽ gặm một cái lên hạt đậu nhạy cảm ấy. Hạt đậu hồng phấn lập tức nảy lên một cái, hoa huyệt của Tiêu Tiêu như bị tia điện đánh trúng, một luồng nhiệt lưu lập tức tuôn trào.
Tiểu huyệt hồng hào bị ép banh ra giờ đây đã đẫm dịch thủy, chỉ cần chạm nhẹ một cái chắc chắn sẽ dính đầy tay.

Từ Hoàng có vẻ rất hài lòng với phản ứng của cô, động tác gặm cắn hạt đậu lại càng nhanh hơn. Cùng lúc đó, tay hắn cũng không hề rảnh rỗi. Một tay hắn leo lên phía trên, nắm lấy bầu ngực căng tròn của cô mà ra sức xoa nắn, tay còn lại thì thọc vào trong tiểu huyệt, không ngừng cào gãi vào vách động. Dịch thủy từ bên trong cứ thế cuồn cuộn chảy ra không ngớt.

Tiêu Tiêu cảm thấy tiểu huyệt của mình lúc này chẳng khác nào một vòi nước đang mở, mà kẻ mở van không ai khác chính là Từ Hoàng.

Lời tác giả:

Xá Xíu chợt nhận ra cách mình “hầm thịt” không giống người khác cho lắm. Người ta thì lửa lớn nấu nhanh, còn mình thì cứ lửa nhỏ hầm chậm, cứ phải viết tầm 2-3 chương mới vào được chủ đề chính. Chẳng lẽ là do mình quá thương tiếc nữ chính sao? Nói thật đi, các bạn có thấy mình viết hơi bị dây dưa quá không?
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    1 tuần trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    2 tuần trước