Chương 23: Dược bà đã đến

Đăng lúc 11:55 28/01/2026 4 3
Những cảnh tượng thực sự bên ngoài xe, Mộ Quân Niên dĩ nhiên sẽ không nói cho Khanh Nhan biết. Hắn chỉ say sưa tận hưởng cảm giác tiểu huyệt vì căng thẳng, sợ hãi bị phát hiện mà co thắt, kẹp chặt lấy gậy thịt của hắn.

Biết nàng đã mệt đến mức không còn chút sức lực nào để động đậy, Mộ Quân Niên lấy chiếc gối tựa nàng thường dùng kê xuống dưới bụng nhỏ, miễn cưỡng để nàng giữ tư thế vểnh mông tròn trịa, giúp hắn dễ dàng đâm vào tận nơi sâu nhất.

Giữ lấy vòng eo thon nhỏ, nam nhân chẳng cần tốn quá nhiều sức đã có thể phá tan hoa nhụy ở nơi thâm sâu, đâm thẳng đỉnh quy đầu nhạy cảm vào tử cung mỹ nhân, không ngừng đâm rút. Khanh Nhan chỉ có thể dùng hai tay bấu chặt lấy tấm thảm dưới thân để giải tỏa cảm giác khoái lạc đến cực điểm đang dâng trào trong cơ thể. Miệng nhỏ hé mở nhưng không phát ra được tiếng nào, mái tóc dài xõa tung trên tấm lưng trắng ngần, sự tương phản trắng đen ấy đẹp đến kinh tâm động phách…

Màn đêm buông xuống không lâu, chiếc xe ngựa đang lao nhanh cuối cùng cũng đến trấn Phù Dung. Trấn Phù Dung nghe tên như một thị trấn nhỏ biên viễn, nhưng thực chất lại là yếu điểm giao thương trọng yếu đi về phía biên thùy và tái ngoại. Bởi vậy, trấn này lớn ngang ngửa Hộ Thành, phố xá cũng sầm uất không kém, dưới màn đêm ánh đèn rực rỡ, người qua kẻ lại nườm nượp không dứt.

Vào đến trấn, xe ngựa bắt đầu đi chậm lại, bầu không khí ái ân nồng đượm trong xe cũng dần tan đi. Khanh Nhan tựa vào lòng Mộ Quân Niên, hơi thở yếu ớt như tơ. Để tránh phát ra tiếng động, nàng chủ động cắn lấy chiếc tiết khố của nam nhân, lúc này ánh mắt nhìn hắn tràn đầy ủy khuất, sóng mắt lưu chuyển, mị nhãn như tơ. Trên ngực nàng chằng chịt những dấu vết đậm nhạt, váy áo trong xe thì nhăn nhúm thành một đoàn.

Khắp người nàng lộ rõ những dấu vết bị bắt nạt thỏa thuê, trái lại, kẻ cầm đầu là Mộ Quân Niên, ngoại trừ chiếc tiết khố bị mất thì quần áo vẫn chỉnh tề, đạo mạo vô cùng.

Lúc này xe ngựa đã dừng trước cửa khách sạn, Mộ Quân Niên đành phải giúp nàng mặc lại từng lớp y phục, rồi đầy áy náy rút chiếc tiết khố trong miệng nàng ra.

Hắn dặn dò người làm mang hành lý vào trước, Ngọc Tâm thì đi dọn dẹp phòng ốc. Mộ Quân Niên bình tĩnh thu dọn bãi chiến trường lộn xộn trong xe rồi mới bế ngang Khanh Nhan xuống xe. Không phải Khanh Nhan không muốn tự đi, mà là toàn thân nàng đã rã rời như một bãi bùn lầy, hạ thể lại bị rót đầy tinh dịch nam nhân, e rằng chỉ cần bước một bước là sẽ chảy lênh láng ra đất mất.

Nam nhân bế nàng lên lầu, vào căn phòng thượng hạng nhất. Vừa vào phòng, Khanh Nhan vốn xấu hổ vùi đầu suốt dọc đường rốt cuộc không nhịn được mà đấm vào ngực Mộ Quân Niên. Đều tại hắn không biết tiết chế, thao nàng suốt cả quãng đường.

Tuy những người khác đều tránh mặt không dám nhìn nhiều, nhưng nàng nghĩ ai có kinh nghiệm chắc chắn đều biết đã xảy ra chuyện gì.

Mộ Quân Niên cũng không biết dỗ dành thế nào, chỉ đành thấp giọng xin lỗi, chủ động bế nàng qua giường ngồi xuống, giúp nàng cởi bỏ ngoại bào vướng víu. Hắn nhanh chóng rút ngọc thế trong huyệt nàng ra, tách hai chân thon dài của nàng để ép tinh dịch ra ngoài. Khanh Nhan đỏ mặt mặc cho hắn xử lý, chẳng mấy chốc đã chảy ra gần nửa chậu nhỏ, người nàng cũng nhũn ra không ngồi vững nổi.

Vừa mới tẩy rửa xong, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa: "Mộ sư thúc!" Là tỳ nữ Ngọc Tâm. Mộ Quân Niên để Khanh Nhan nằm nghỉ, còn mình ra mở cửa.

"Mộ sư thúc, lúc nãy dưới lầu có một vị bà bà và một cô nương đến, nói là chuyên trình đến tìm ngài."

"Ta biết rồi, ta xuống ngay đây, ngươi ở lại đây chăm sóc tiểu thư nhà ngươi." Mộ Quân Niên dặn dò xong liền xoay người xuống lầu.

Dưới lầu quả nhiên thấy một vị dược bà và một y nữ do Bách Hoa Nhan phái đến. Hai người thấy Mộ Quân Niên tới đều cung kính hành lễ. Tuy họ đi theo lệnh của đường chủ, nhưng phàm là người hành y thì không ai không nghe danh vị thánh thủ y thuật Mộ Quân Niên. Họ đến đây là để giúp đỡ hắn, nhưng nếu trong y thuật hàng ngày có thể nhận được sự chỉ điểm của hắn thì quả là lợi ích không nhỏ, đặc biệt là kỹ thuật châm cứu trong truyền thuyết của hắn có khả năng cải tử hoàn sinh. Danh hiệu thánh thủ giang hồ định không phải là hư danh.

"Mộ thần y, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Lão thân là dược cô của Noãn Hương Các thuộc Bách Hoa Nhan, đây là đồ đệ của ta, Hoa Ảnh. Nhận ủy thác của đường chủ mà đến, Mộ thần y cần gì cứ việc sai bảo, hai thầy trò ta nhất định dốc sức giúp đỡ." Dược bà vừa khách sáo nói, vừa thầm nghĩ vị Mộ thần y y thuật bất phàm này không ngờ lại trẻ tuổi đến vậy.

"Đa tạ tiền bối đã đến trợ giúp. Ta đã sắp xếp phòng thượng hạng cho hai vị, hai vị có thể lên lầu nghỉ ngơi dùng bữa trước. Chúng ta sẽ dừng chân ở trấn Phù Dung vài ngày để chuẩn bị nhu yếu phẩm cho chuyến đi tới Tử Vong Cốc, tiền bối có nhu cầu gì cứ việc dặn dò bọn họ thu mua." Mộ Quân Niên cung kính chắp tay.

Được Mộ Quân Niên lễ độ tiếp đón, dược bà thụ sủng nhược kinh xua tay: "Khách khí rồi, cứ gọi ta là dược bà hoặc dược cô là được. Trách nhiệm của chúng ta mà, có việc gì cứ dặn dò sớm. Không biết tôn phu nhân đang ở đâu? Lão thân muốn xem bệnh cho nàng trước để sớm bốc thuốc và đưa ra phương án điều dưỡng."

Mộ Quân Niên khi gửi thư không tiện nói rõ quan hệ đặc thù giữa mình và Khanh Nhan, trong thư chỉ nói là thê tử mình sức khỏe có vấn đề. Vì vậy lúc này hắn cũng không tiện giải thích danh phận của Khanh Nhan, chỉ bảo hai người cứ lên lầu nghỉ ngơi, sau bữa tối sẽ mời họ qua bắt mạch.

Khanh Nhan mệt đến mức ngủ một giấc mới tỉnh, vừa tỉnh dậy đã thấy đói bụng khó nhịn. Ngẩng đầu thấy Mộ Quân Niên cho Ngọc Tâm lui ra rồi tự mình bưng cơm canh vào. Hắn cùng nàng dùng bữa tối, thấy tinh thần nàng đã khá hơn nên dẫn nàng xuống lầu đi dạo phố xá gần đó để tiêu cơm.

Hiếm khi được ra ngoài dạo chơi, Khanh Nhan vui vẻ trở lại. Mọi chuyện dường như đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp, nàng cuối cùng đã không còn là người bệnh tật đi không nổi đường, cũng không còn phải ru rú trong nhà suốt mùa đông nữa. Nếu lần này tìm thấy cha, liệu nàng có thể tiếp tục theo bước sư thúc hành tẩu giang hồ không?

Dạo đến mức đi không nổi nữa nhưng vẫn chưa muốn về, cuối cùng Khanh Nhan được Mộ Quân Niên cõng về khách sạn. Sau khi vã mồ hôi, Ngọc Tâm hầu hạ nàng tắm rửa xong, Mộ Quân Niên mới mời thầy trò dược bà qua.

Vào phòng, thấy Khanh Nhan, hai người dược bà và Hoa Ảnh đều vô cùng kinh ngạc. Phu nhân của vị Mộ thần y danh tiếng lẫy lừng sao trông tuổi tác lại nhỏ như vậy, dường như chỉ mới vừa cập kê không lâu, hay là do được Mộ thần y cưng chiều chăm sóc quá kỹ, hoặc là Mộ thần y có phương thuốc bí truyền nào để bảo dưỡng chăng.

Dược bà nén sự nghi hoặc trong lòng, tiến lên bắt mạch rồi kiểm tra cơ thể cho Khanh Nhan. Trước đó bà đã nghe Mộ Quân Niên nói qua về phương pháp dùng thuốc và bài độc, trong lòng thầm khâm phục y thuật của hắn đồng thời cũng đã hiểu khái quát tình hình. Hiện tại, muốn giải độc cho Khanh Nhan là phải thông qua phương pháp "âm dương giao hợp thụ tinh". Mà làm sao để một nữ tử sau khi thụ tinh có thể hấp thụ nhanh và tốt nhất chính là sở trường của họ. Bách Hoa Nhan tinh thông nhất là bí thuật giao hợp âm dương, giúp nữ nhân lâu năm không có con nhanh chóng thụ thai, giúp thiếu nữ chưa chồng có sữa, thậm chí còn có các bí pháp giúp nam nhân lớn tuổi lấy lại bản lĩnh nam nhân. Chính vì giỏi những thứ này nên nhiều đại hộ quý tộc thường bí mật thuê họ về để điều giáo và truyền thụ các loại phòng trung thuật.

Tuy nhiên, sở trường là một chuyện, nhưng phương pháp trị liệu phối hợp này, nghĩ đến thiếu nữ trông như chưa xuất các kia, liệu nàng có tiếp nhận nổi không? Quá trình này chẳng khác nào biến một xử nữ được điều giáo thành một dâm nữ đãng phụ. Trái lại, vị Mộ thần y phong thái thanh tao như gió trăng này quả là có phúc rồi.

Dược bà cân nhắc rồi nói sơ qua về mục đích và phương pháp trợ giúp, hỗ trợ hưng phấn khi hai người thực hiện chuyện phòng the sau này. Mộ Quân Niên trầm mặc gật đầu, vì Nhan Nhi, hắn tự nhiên có thể toàn tâm toàn ý phối hợp, nhưng không biết phía Khanh Nhan thì sao…

Nội dung chính là "thịt", mọi tình tiết đều phục vụ cảnh nóng!

Giải trí là chính!!!

BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • MK Tran

    MK Tran

    Lưu để dành xem dần, nghe tên có vẻ hấp dẫn nha

    13 giờ trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Hóng truyện quá ạ, truyện hay

    2 ngày trước
  • ᄒᴥᄒ

    ᄒᴥᄒ

    Hóng truyện full quá đi

    4 ngày trước