Chương 1: Dương vật giả bằng ngọc bích là một vật làm từ ngọc bích mỏng được đưa vào nơi riêng tư để kích thích phần thịt mềm

Đăng lúc 02:05 09/02/2026 2 0
 

So với những ngày trời đầy mây gần đây, hôm nay hiếm hoi lại là một ngày đẹp trời, ngay cả những khóm hoa trong vườn cũng rực rỡ hơn hẳn.

 

Nhưng hạ nhân trong Tân phủ chẳng rảnh để ngắm cảnh sắc trong vườn, mà ai nấy đều ôm theo đồ đạc trong tay chạy qua chạy lại, dường như đang chuẩn bị chuyện gì đó.

 

Không ai dừng bước, cho nên cũng chẳng ai để ý tới cánh cửa đóng kín ở căn phòng phía Tây trong phủ, cùng những âm thanh nhỏ đến gần như không thể nghe thấy.

 

Trái ngược với ánh nắng rực rỡ bên ngoài, trong phòng lại vì cửa sổ và cửa lớn đều khép chặt mà có phần tối mờ.

 

Một bức bình phong rộng lớn chia căn phòng thành hai nửa.

 

Sau bức bình phong là một cái giường, có một cái rèm thật dài được buông xuống, che kín cả cái giường.

 

“Ư a...”

 

Có tiếng rên rỉ nghẹn ngào phát ra từ bên trong.

 

Chỉ thấy sau lớp rèm lụa màu hồng nhạt là một bóng người mảnh mai. Y phục của nữ nhân đã tuột xuống một nửa, thân thể căng cứng, hai chân hơi dạng ra, một tay đang cầm thứ gì gì đó đưa vào nơi riêng tư.

 

“Phốc xuy... phốc xuy...”

 

Tiếng nước ướt át phát ra từ giữa hai chân nàng, theo hành động rút vật đó ra lần nữa của nàng là một vật thể màu xanh nhạt phủ đầy chất lỏng hiện ra giữa không trung, để lộ ánh sáng lấp lánh.

 

Đó là một cây dương vật giả bằng ngọc bích mảnh.

 

Một đạo cụ làm bằng ngọc bích mô phỏng côn thịt của nam nhân.

 

Nữ nhân khẽ run rẩy, một dòng chất lỏng không thể kiểm soát chảy ra từ giữa hai chân nàng, rõ ràng cơ thể của nàng không thể chịu đựng được sự xâm nhập của vật này.

 

Nàng rất muốn dừng lại, nhưng người bên giường vẫn nhìn chằm chằm vào nàng, không có ý định kêu nàng dừng lại. Nàng đành phải lấy hết can đảm, đưa dương vật giả bằng ngọc bích vào lại nơi riêng tư.

 

Nhưng nàng vô tình dùng quá nhiều lực.

 

Đầu nhọn tròn xoe chọc vào phần thịt mềm ở bên trong, sự kích thích đột ngột khiến nàng kêu lên thành tiếng.

 

“A...”

 

Người bên giường vẫn đang quan sát, nhíu mày nói: “Nhị tiểu thư, lão nô đã nói nhiều lần rồi, cho dù ở trên giường cũng phải giữ gìn lễ nghi của một Tiểu thư. Kêu to như kỹ nữ là điều tuyệt đối không thể.”

 

“Nếu Nhị tiểu thư làm không tốt, đó chính là hại tới Đại tiểu thư.”

 

“Xin, xin lỗi, Cao ma ma...”

 

Nữ nhân xấu hổ vô cùng, nàng cố gắng kiềm chế cái cảm giác kích thích đang dâng trào trong cơ thể, cắn môi kìm nén tiếng rên rỉ sắp bật khỏi miệng.

 

Cao ma ma nghiêm mặt, bắt đầu cằn nhằn: “Được rồi, thời gian không còn nhiều nữa. Nếu Nhị tiểu thư luôn thế này, nên chủ động hơn trong việc sinh hoạt phu thê, thử thêm vài lần nữa xem sao.”

 

“Nam nhân mà, ai cũng thích nới lỏng một chút khi ở trên giường.”

 

Thẩn thể của Đại tiểu thư yếu đuối, không thể buông bỏ lễ nghi. Nhị tiểu thư thân là muội muội của ngài ấy, vừa hay thay Đại tiểu thư gánh vác chút ít.”

 

“Nếu may mắn có thai ngay thì Nhị tiểu thư cũng có thể nhanh chóng trở về vị trí cũ, không phải sao?”

 

Cao ma ma còn muốn nói gì nữa nhưng lại bị tiếng gõ cửa cắt đứt.

 

“Tiểu thư...”

 

“Xe ngựa của Đại tiểu thư và cô gia đã đến ngoài phủ rồi.”

 

“Ôi, cuối cùng Đại tiểu thư cũng trở lại rồi.”

 

Nghe được tin này, nếp nhăn trên mặt Cao ma ma như đều giãn ra, nhưng khi ánh mắt dừng lại ở người bên trong rèm giường, vẻ mặt lại cứng đờ: “Nhị tiểu thư, nhanh dọn dẹp đi, cũng đừng để người ta chê cười.”

 

Nói xong, Cao ma ma phất khăn bỏ đi.

 

Rốt cuộc bên cạnh cũng không còn người, nữ nhân thở phào nhẹ nhõm, mũi không chút đè nén mà khẽ hừ.

 

Nàng xoay cổ tay để cái dương vật giả bằng ngọc bích lắc lư bên trong cơ thể, đẩy tới một điểm nào đó ở sâu bên trong.

 

“A...”

 

Đầu dương vật giả bằng ngọc bích ấn vào điểm nhạy cảm, nhẹ nhàng xoay qua xoay lại để xoa dịu cơn ngứa khó tả kia.

 

Một dòng chất lỏng lớn nhanh chóng phun ra, nữ nhân mềm nhũn nằm xuống giường, hai chân run rẩy không ngừng vì khoái cảm.

 

Nàng thở hổn hển, dần tỉnh táo lại. Nàng đưa tay thăm dò giữa hai chân, nắm lấy vật thể mắc kẹt ở miệng huyệt rồi rút cái thứ dài và nhỏ ra từng chút một từ giữa hai chân.

 

Ngọc bích lạnh lẽo đã sớm được hơi ấm cơ thể nàng sưởi ấm, tựa như đã trở thành một phần của cơ thể nàng. Sau khi được rút ra thì nàng lại cảm thấy có hơi trống rỗng ở bên trong.

 

Nàng lau nơi riêng tư bằng cái khăn đã chuẩn bị sẵn, tiếp đó lại vội vàng lau sạch dương vật giả bằng ngọc bích đang dính đầy chất lỏng, rồi nhanh chóng nhét vào cái hộp ở bên cạnh gối, cuối cùng mới mặc quần lót vào.

 

“Hồng Linh, vào đi.”

 

“Tiểu thư!”

 

Một tiểu nha đầu với hai búi tóc đẩy cửa phòng bước vào, rồi chui tới sau bức bình phong.

 

“Cao ma ma không làm khó người chứ?”

 

“... Cũng không hẳn.” Tân Ninh cúi đầu ngồi xuống mép giường.

 

“Chỉ là để ngươi phải dọn dẹp một chút rồi.”

 

“Cứ để nô tỳ lo ạ.”

 

Hồng Linh lấy tấm đệm mới đến, vừa trải vừa liếc trộm tiểu thư.

 

Nàng ấy vẫn luôn biết tiểu thư xinh đẹp, nhưng với khuôn mặt ửng hồng và hàng mi khẽ rung của tiểu thư vào lúc này, lại khiến dung mạo so với thường ngày còn... Xinh đẹp hơn? Như một đóa hoa.

 

Là nói vậy sao?

 

Một tiểu thư như thế này đáng lẽ phải tìm được một gia đình tốt, nhưng mà...

 

Cuối cùng Hồng Linh cũng không nhịn được hỏi: “Tiểu thư, chẳng lẽ... thật sự muốn thuận theo phu nhân sao? Với phu quân của Đại tiểu thư...”

 

Tân Ninh im lặng một lúc rồi nói: “Còn hơn là bị tùy tiện đuổi đi thành thân.”

 

“Cái này...”

 

Hồng Linh nhịn không được có hơi tức giận: “Rõ ràng đều là tiểu thư của Tân phủ, vì cớ gì tiểu thư lại phải bị đối xử như thế này, vì cớ gì hết lần này tới lần khác đều phải vì Đại tiểu thư mà hy sinh người? Sao lão gia và phu nhân lại thiên vị vậy chứ?”

 

“Hồng Linh, những lời này không thể nói thêm nữa.”

 

“Nhưng mà…”

 

“Ta biết ngươi quan tâm ta, nhưng nếu bị kẻ khác nghe được, ngược lại sẽ không tốt.”

 

Tân Ninh đưa cho nàng ấy một cây lược: “Lại đây chải tóc giúp ta, buộc đẹp một chút, phải ra ngoài gặp người rồi.”

 

“Vâng, tiểu thư.”

 

Lúc này Hồng Linh mới vui vẻ.

 

Ra khỏi sân, xuyên qua dãy hành lang gấp khúc, hai người bước đến tiền sảnh, nơi đó đã rộn ràng nói cười.

 

Tân Ninh bước vào trong, người trong phòng quây thành một bàn, đang trò chuyện sôi nổi đến mức chẳng ai để ý tới sự xuất hiện của nàng.

 

“Phụ thân, mẫu thân.”

 

Tân Ninh hành lễ, lúc này người ngồi trên ghế dường như mới nhìn thấy nàng nên giật mình.

 

“Nha đầu này, sao đi đứng lại chẳng phát ra tiếng động gì cả.”

 

Tân lão gia nhíu mày: “Đứng dậy đi, hiếm khi tỷ tỷ và tỷ phu của ngươi tới thăm, sao ngươi lại đến đón muộn như này.”

 

Nói dứt lời, Tân lão gia lại quay đầu sang bên kia, ha ha nói: “Lễ nghĩa của tiểu nữ không chu toàn, để chê cười rồi.”

 

Tân Ninh đứng dậy, phủi tà váy cho ngay ngắn rồi thuận theo ánh mắt của phụ thân mà nhìn sang bên kia, đối diện với gương mặt gần như chẳng khác nàng bao nhiêu.

 

Tân An với búi tóc phụ nhân, vẻ mặt vẫn cao ngạo như lúc còn ở Tân phủ, ánh mắt mang theo sự khinh thường dành cho nàng.

 

Tân Ninh thành thạo vờ như không thấy biểu hiện của Tân An mà chào hỏi.

 

“Tỷ tỷ.”

 

Nàng quay đầu nhìn nam nhân ăn mặc sang trọng ở bên cạnh, vừa khéo chạm phải ánh mắt hờ hững của hắn.

 

Tân Ninh cúi đầu, ngoan ngoãn gọi.

 

“Tỷ phu.”

 

Sẽ có một số chương có pass. Các bạn vui lòng nhắn fanpage Chanh Xoài chấm muối để lấy pass nha

BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!