Chương 3: Dịu dàng - dành đêm đầu tiên cho tỷ phu, hẳn sẽ không quá khó khăn 

Đăng lúc 02:05 09/02/2026 2 0
 

“Tỷ phu... sao lại ở đây?”

 

Tân Ninh khựng bước ở khúc ngoặt của hành lang gấp khúc.

 

Một nhân vật chủ chốt khác có liên quan tới chủ đề xoay quanh nàng lại đột ngột xuất hiện trước mắt, khiến nàng có cảm giác ý đồ xấu còn chưa kịp thực hiện đã bị bắt tại trận, ít nhiều cũng có đôi phần lúng túng.

 

Nàng theo bản năng muốn tránh đi, nhưng đây lại là con đường bắt buộc để về viện của mình. Muốn quay về, dường như nàng chỉ có thể chạm mặt với nam nhân này.

 

Khi trước, lúc tỷ tỷ bàn chuyện hôn sự, phụ mẫu lấy cớ tránh rối ren mà lần nào cũng bảo nàng ở trong viện của mình, kể cả ngày tỷ tỷ xuất giá cũng vậy.

 

Từ đầu đến cuối, nàng chưa từng gặp tỷ phu này.

 

Có thể nói, giữa họ cũng chỉ hơn người xa lạ một chút quan hệ thân thiết mà thôi.

 

Tân Ninh do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng chuẩn bị đủ tâm lý, cất bước đi về trước.

 

Bước chân của nàng rất khẽ, đã đi tới khoảng cách gần với nam nhân đến vậy mà hắn vẫn chưa hề nhận ra sự gần gũi của nàng.

 

Ngay lúc Tân Ninh thầm may mắn nghĩ rằng có lẽ mình có thể không kinh động tới nam nhân này mà rời đi, thì bóng dáng đó lại hơi động đậy, xoay người lại, đối diện với nàng.

 

Tề Nghiêm nheo mắt, dường như đang phân biệt dung mạo của nàng: “Ninh muội muội?”

 

Tân Ninh sững người một lúc rồi vội vàng cúi đầu, chào hỏi một cách khô khan: “… Tỷ phu, thật là trùng hợp.”

 

Nói xong, cả hai đều rơi vào im lặng. Tân Ninh nhất thời đi không được, ở lại cũng chẳng xong.

 

... Có hơi xấu hổ.

 

Một làn gió nhẹ lướt qua hành lang, xuyên qua giữa hai người.

 

Tân Ninh vén mấy lọn tóc con bị gió thổi vương bên má, ngẩng đầu lên, lúc này mới chậm rãi quan sát dung mạo của nam nhân trước mặt.

 

Đôi môi màu nhạt của nam nhân hơi mỏng nhưng hình dáng môi rất mềm mại. Sống mũi cao thẳng, phía trên là đôi mắt phượng dài hẹp. Vốn dĩ là tướng mạo sắc sảo, đôi mày cong lại làm dịu đi các đường nét, tạo ra vẻ xa cách nhẹ nhàng.

 

Mái tóc trên trán xõa nghiêng, tóc dài sau tai được mũ ngọc cố định sau đầu, phần còn lại buông xõa. Cả người hắn nho nhã lại dịu dàng.

 

Tân Ninh chưa từng quan sát kỹ tướng mạo của tỷ phu, chỉ bằng cái thoáng nhìn đã biết tỷ phu của nàng là một người có diện mạo ưa nhìn, nhưng không ngờ lại sở hữu một khuôn mặt tuấn tú và nổi bật đến như vậy.

 

Vậy mà nàng lại phải quan hệ với tỷ phu tuấn tú như thế này...

 

Theo làn gió nhẹ bay tới còn có mùi rượu trên người nam nhân, có lẽ là tàn dư của mấy chén đã uống khi nãy ở trên bàn.

 

Tân Ninh giật mình, tỉnh táo lại, nàng đỏ mặt thu ánh nhìn có phần vô lễ của mình lại: “Tỷ phu… có phải hơi say không? Viện của tỷ tỷ không ở hướng này.”

 

“Quả là có hơi say.”

 

“Hạ nhân dẫn đường đâu, sao lại đưa tỷ phu tới đây?”

 

Tề Nghiêm nói: “Lúc đi ngang qua, thấy gió ở đây thổi rất dễ chịu, nên ta bảo hắn ta lui xuống trước, để ta ở lại một mình ngắm cảnh.”

 

“Thì ra là thế.”

 

“Ninh muội muội.”

 

Trước khi cuộc đối thoại rơi vào im lặng, Tề Nghiêm lên tiếng nhờ vả: “Ta cũng nên về nghỉ ngơi rồi, có thể phiền muội dẫn đường giúp không?”

 

Tân Ninh đáp ứng.

 

Hai người rời khỏi hành lang gấp khúc, men theo một lối khác mà đi.

 

Tân Ninh cúi đầu bước lên phía trước, nam nhân thì thong thả theo sau.

 

Mãi đến khi Tân Ninh nhìn thấy viện cách đó không xa, nàng mới thở phào nhẹ nhõm: “Phía trước chính là viện của tỷ tỷ. Đoạn đường còn lại, tỷ phu cứ tự về đi.”

 

“Đa tạ Ninh muội muội.”

 

Tân Ninh vừa xoay người định rời đi thì lại bị gọi lại. Chỉ thấy Tề Nghiêm lấy ra một cái hộp nhỏ từ trong tay áo, đưa cho nàng.

 

“Đây là?”

 

“Quà gặp mặt.”

 

“Lẽ ra nên đưa cho muội ngay ở tiền sảnh, nhưng bây giờ cũng chưa muộn. Mở ra xem đi.”

 

Tân Ninh mở cái hộp ta, bên trong là một vòng tay xâu từ mấy viên ngọc, ánh lên màu xanh nhạt trong veo.

 

Vừa hay hôm nay nàng mặc một cái váy màu xanh thanh nhã trông rất hợp. Đeo lên cổ tay nàng sẽ càng làm tôn lên làn da trắng nõn của nàng.

 

“Đa tạ tỷ phu. Ninh nhi... rất thích.”

 

“Ninh muội muội thích là tốt rồi.”

 

...

 

Tân Ninh trở lại viện, cẩn thận cất cái hộp đi.

 

Nàng vốn hiếm khi nhận được quà, vì vậy mỗi một món đều được nàng đặc biệt trân trọng.

 

Có lẽ do hôm nay hao tổn thể lực quá nhiều nên Tân Ninh thấy hơi buồn ngủ. Nàng thay y phục thoải mái rồi nằm lên giường, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.

 

Chỉ là trong mơ lại chẳng yên ổn.

 

Nàng vẫn nằm trên giường, quần lót bị vứt sang một bên, hai chân dang ra. Ở giữa chân có thứ gì đó thon dài đang ra vào, là dương vật giả bằng ngọc đó.

 

Tân Ninh khoan khoái vặn người, hai tay siết chặt gối, hưởng thụ khoái cảm bị đẩy.

 

Nhưng nàng chợt ý thức được một chuyện.

 

Hai tay nàng đều đang nắm chặt lấy gối, vậy dương vật giả bằng ngọc đang ra vào ở giữa hai chân kia là chuyển động thế nào?

 

Ngay lúc nàng vừa nghĩ vậy thì bỗng có một nam nhân xuất hiện trước mắt.

 

Thân hình cao dài của hắn đè lên nàng, nằm ở trên người nàng rồi nhấp hông từng chút một, mũ ngọc trên đầu lay động theo động tác của hắn.

 

Thứ cắm trong cơ thể nàng căn bản không phải dương vật giả gì cả, mà là dương vật thật sự của một nam nhân.

 

Tân Ninh vừa bị hắn đẩy đến run rẩy liên tục, vừa nhìn chằm chằm vào đỉnh mũ ngọc đó, nàng cảm thấy rất quen mắt.

 

Mãi đến khi nam nhân thỏa mãn ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt tuấn tú lại quen thuộc.

 

...Tỷ phu!

 

Tân Ninh bừng tỉnh.

 

Nàng đưa tay chạm vào, quần lót vẫn còn mặc ở trên người, nhưng đã thấm ướt nước dâm.

 

Sao nàng lại mơ thấy...

 

Tân Ninh ôm khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt rơi xuống chuỗi ngọc còn đang đeo trên cổ tay.

 

Chẳng lẽ là bởi vì tỷ phu tặng thứ này...?

 

Tân Ninh có hơi xấu hổ.

 

Món quà đầy thiện ý mà tỷ phu tặng nàng, không ngờ lại trở thành cơ hội cho mộng xuân của nàng.

 

“Tiểu thư.”

 

Hồng Linh vào phòng, thấy nàng đã dậy nên lên tiếng gọi.

 

Tân Ninh gạt bỏ mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, cố giữ bình tĩnh nói: “Có chuyện gì vậy?”

 

“Vừa rồi phu nhân sai Cao ma ma đến truyền lời, nói… tối nay sẽ tiến hành hoán đổi.”

 

“... Ta biết rồi.”

 

Trải qua một khoảng thời gian ngắn với tỷ phu, sự kháng cự và bất an vốn có trong lòng Tân Ninh đã vơi đi hơn phân nửa.

 

Tỷ phu đối xử dịu dàng, nếu dành đêm đầu tiên cho tỷ phu, hẳn sẽ không quá khó khăn.

 

Sẽ có một số chương có pass. Các bạn vui lòng nhắn fanpage Chanh Xoài chấm muối để lấy pass nha

BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!