Chương 22: Bản công chúa đến một độ tuổi nhất định khó tránh khỏi cũng sẽ thèm muốn nam nhân

Đăng lúc 23:47 21/01/2026 17 3
Chương trước Chương tiếp
“Tích Nguyệt, sắp xếp cho Lâm công tử một khu viện ở Thần Cung.” Linh Huyền dặn dò Tích Nguyệt: “Lạc Mai Viện ở góc Tây Nam không tệ. Chỗ đó rộng rãi thoáng đãng, mái nhà tranh còn mở ra, ban đêm rất thích hợp cho một tài tử như Lâm công tử ngắm trăng ngâm thơ đối ngẫu.”

“Dạ.”

Sau khi Lâm Nhược Hàn đứng dậy từ dưới đất thì hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng nghĩ đến tương lai còn dài, chỉ cần được ở lại Thần Cung, hắn nhất định sẽ tìm mọi cách chiếm được lòng Linh Huyền!

Trên khuôn mặt tuấn mỹ đáng thương của hắn muốn nói lại rồi thôi, dáng người tao nhã không hề hèn mọn hay kiêu căng, nói: “Nhược Hàn xin đợi công chúa điện hạ.”

Lâm Nhược Hàn rời đi, Linh Huyền nhìn về phía Kỳ Uyên đang ngồi trên ghế.

Các thị nữ đều lui ra, trong nhã thất chỉ còn lại hai người họ.

“Chuyện của điện hạ đã xử lý xong rồi?”

Kiếp trước, Linh Huyền luôn đứng cách xa Kỳ Uyên năm mét, không bao giờ chủ động bước tới, thái độ của đệ tử trước mặt Kỳ Uyên luôn cung kính.

Kiếp này, Linh Huyền cũng đứng cách xa Kỳ Uyên năm mét, nhưng đã giảm bớt rất nhiều sợ hãi.

“Không biết quốc sư đại nhân đến đây có việc gì?” Nàng hỏi.

Kỳ Uyên nhìn thiếu niên áo trắng vừa bị dẫn đi sắp xếp chỗ ở.

“Đó chính là nam sủng mà thái tử tặng cho điện hạ?”

Linh Huyền trông rất tự nhiên, thậm chí có chút cứng rắn.

“Đúng vậy.”

“Quốc sư đại nhân đến là vì chuyện này sao?”

“Không biết từ lúc nào quốc sư đại nhân lại nghe những lời đồn đại và bàn tán khắp hang cùng ngõ hẻm này, thật là mới mẻ.”

Gương mặt thiếu nữ lạnh lùng, hung khí quanh thân cực nặng, lời nói gần như có chút gay gắt.

Kỳ Uyên nhìn Linh Huyền như vậy, ánh mắt hơi trầm xuống.

Linh Huyền cũng nhìn Kỳ Uyên. Trước mặt y, nàng đã mất đi rất nhiều dáng vẻ của ngày trước - sự rụt rè, lúng túng, không dám tiến lên.

Chỉ còn lại sự cảnh giác và xa cách, luôn giữ một khoảng cách an toàn lạnh nhạt đầy đề phòng.

“Điện hạ là học trò của ta.” Kỳ Uyên nói.

“Đúng vậy, trước đây ta là học trò của tiên sinh.” Linh Huyền nhìn Kỳ Uyên trả lời, giọng điệu vẫn có thể nghe ra sự cung kính của đệ tử đối với tiên sinh.

Có, nhưng không nhiều.

“Đồng thời ta cũng là công chúa của hoàng thất, là Chiến Thần Tướng Quân do hoàng thượng tự tay sắc phong.”

“Vì vậy, tiên sinh đến để hỏi tội, xin đừng quá nghiêm khắc.”

Linh Huyền nhìn Kỳ Uyên. Bất kể lúc nào, y cũng chưa từng thay đổi, thanh tuấn thoát tục như vị tiên nhân bị đày cách biệt với nhân gian, ngay cả ánh mắt nhìn nàng cũng chưa từng thay đổi, ôn hòa mà xa cách đầy vẻ bề trên. Trước đây nàng có thể nhìn thấy chút thương hại trong đôi mắt sáng trong nhu hòa đó, sự thương hại dành cho nàng, điều mà kiếp trước nàng khao khát hoài niệm đến lúc chết, kiếp này nàng lại không thể chịu đựng được dù chỉ một chút.

Nàng thật sự ghét cay ghét đắng cái vẻ cao thượng này của Kỳ Uyên!

“Trước đây điện hạ không ham mê nam sắc.” Kỳ Uyên nói.

Linh Huyền cười một tiếng, khuôn mặt trong trẻo rạng rỡ nhưng trông lại vô cùng xấu xa tà mị.

“Trước đây trong mắt đệ tử chỉ có sách vở, sau đó chỉ có chiến sự. Lúc đệ tử còn nhỏ sợ tiên sinh thất vọng, sau khi nhập ngũ trên chiến trường sợ làm dân chúng Trường Minh thất vọng. Nhưng thực ra, sư phụ và toàn bộ dân chúng Trường Minh chưa từng đặt hy vọng gì vào ta, thì lấy đâu ra thất vọng.”

Trước đây ở học viện, Linh Huyền rất sợ nếu nàng làm bài không tốt sẽ bị quốc sư Kỳ Uyên mắng. À không, Kỳ Uyên chưa bao giờ mắng người, vài lời nhận xét ít ỏi của y còn khiến các hoàng tử và công chúa trong hoàng thất sợ hãi hơn cả lời mắng mỏ.

Vì vậy, lúc Linh Huyền còn nhỏ luôn cố gắng hết sức, nhưng có rất nhiều hoàng tử và công chúa trong hoàng thất, lúc đó thành tích học tập của nàng là ít nổi bật nhất. Vì dung mạo xấu xí, nàng luôn là trò cười trong học viện, là đối tượng bị mọi người trêu chọc.

Kỳ Uyên nhìn thiếu nữ mang sát khí nặng nề trước mặt, ánh mắt càng thêm tối tăm.

“Bất kể là trong học viện hay hiện tại, ta luôn đối xử bình đẳng với tất cả hoàng tử và công chúa.”

“Điện hạ, năm xưa vi thần có bạc đãi người nửa phần nào không?”

Không có.

Linh Huyền ngẩng đầu nhìn Kỳ Uyên, ánh mắt sáng quắc, thậm chí còn mang theo chút hung ác ẩn giấu không thể thấy rõ.

“Quả thực là công bằng.” Linh Huyền cười nói: “Quốc sư đại nhân dạy dỗ học trò và xử lý việc nước như nhau, chưa bao giờ xen lẫn tư tình.”

“Cho nên trong lòng bản công chúa, quốc sư đại nhân luôn là một người thầy tốt.”

“Nhưng mỗi người đều có mục tiêu khác nhau, tiên sinh không thể yêu cầu các đệ tử phải vượt qua người trong khoản cấm dục chứ?”

“Con người ai cũng có thất tình lục dục, bản công chúa đến một độ tuổi nhất định khó tránh khỏi cũng sẽ thèm muốn nam nhân.”

Linh Huyền như đang cố ý chọc giận Kỳ Uyên, và mục đích của nàng đã đạt được.

Sắc mặt Kỳ Uyên rất khó coi.

“Điện hạ đang nói gì?” Kỳ Uyên nhìn thiếu nữ trước mặt trầm giọng hỏi, dường như không thể tin lời này lại thoát ra từ miệng Linh Huyền.

Trên khuôn mặt trong trẻo rạng rỡ của Linh Huyền vẫn nở nụ cười, vẻ mặt trông cực kỳ ngang bướng.

“Ý của đệ tử là, đệ tử không phải thần thánh, không thể chỉ đánh trận suốt ngày, dù sao cũng phải có người làm ấm giường cho đệ tử. Không như tiên sinh, được dân chúng Trường Minh tôn sùng như thần minh, có thể mãi mãi cô độc một mình, tận hưởng sự cô đơn vô tận.”

“Nhưng tiên sinh là người đứng đầu của phái thanh lưu, quả thực không ưa kiểu xa hoa dâm dật* của đệ tử.”

(*) Xa hoa dâm dật: phung phí vật chất, buông thả trong tình cảm và xác thịt.

“Linh Huyền!”

“Sư phụ!” Linh Huyền thấy Kỳ Uyên nổi giận, cũng lớn tiếng theo.

“Sao, sư phụ còn muốn quản đệ tử giải tỏa dục vọng bằng cách nào à?”

Kỳ Uyên nhìn Linh Huyền, biêu cảm trên gương mặt tuấn tú dần trở nên phức tạp, trầm giọng nói: “Người không nên như vậy.”

Dưới ánh mắt dò xét của Kỳ Uyên, dường như mọi ý nghĩ tối tăm và hèn hạ của nàng đều không thể che giấu, trên mặt Linh Huyền hiện rõ sự bực bội.

Nàng không thể trực tiếp nói với Kỳ Uyên rằng nàng thuận nước đẩy thuyền chấp nhận ân tình của Vân Tu Cẩn chỉ là để ngược đãi và trả thù Lâm Nhược Hàn.

Nếu y đã tin những lời đồn khắp hang cùng ngõ hẻm đó, thì còn đến đây để làm gì!

“Đệ tử còn phải về quân doanh huấn luyện tân binh, giờ ngọ sắp đến rồi, nếu tiên sinh muốn dùng bữa trưa ở Thần Cung, đệ tử sẽ đi dặn dò nhà bếp chuẩn bị bữa trưa cho tiên sinh, chẳng qua đầu bếp ở Thần Cung không thể sánh bằng hoàng cung và Phủ Quốc Sư, món ăn làm ra có lẽ khó vừa miệng tiên sinh, chỉ đành xin tiên sinh dùng tạm một bữa ở Thần Cung vậy.”

Nói xong, Linh Huyền hành lễ với Kỳ Uyên rồi bước ra khỏi nhã thất.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    4 ngày trước