Chương 24: Ngươi còn chưa đến mức khiến quốc sư đại nhân tức giận

Đăng lúc 00:44 22/01/2026 12 3
Chương trước Chương tiếp
Linh Huyền trở về tẩm điện rồi bảo Tích Nguyệt sắp xếp vài người để ý Lâm Nhược Hàn.

“Không chỉ là dọn dẹp nhà xí, mà còn có quét dọn chuồng ngựa. Ở Thần Cung, chỉ cần việc gì đủ dơ bẩn, đủ mệt nhọc, đều giao hết cho hắn.”

“Dạ.”

Linh Huyền thấy Tích Nguyệt có vẻ muốn nói lại rồi thôi bèn mở lời.

“Ngươi muốn nói gì?”

“Lâm Nhược Hàn là người của Đông Cung, công chúa đã biết hắn là một gián điệp, tại sao lại không trực tiếp giết hắn? Nô tỳ lo lắng lỡ như sau này hắn có cơ hội hành động ở Thần Cung sẽ phản bội công chúa.”

“Lâm Nhược Hàn nhất định sẽ phản bội bản công chúa, kiểu người tham lam không đáy như hắn, ai nuôi thì người đó bị cắn trả.”

“Vậy công chúa còn…”

“Thay vì trực tiếp giết hắn, để Vân Tu Cẩn lại mua chuộc hoặc cài người khác vào Thần Cung, chi bằng cứ thuận theo những tin đồn ở kinh thành. Tin đồn như nước lũ, ngăn chặn không bằng khai thông, tại sao bản công chúa lại không thể gậy ông đập lưng ông chứ?”

“Nô tỳ đã hiểu.”

Tích Nguyệt tháo giáp bạc trên người Linh Huyền xuống, công chúa trong trẻo bức người, giờ đây Tích Nguyệt thậm chí không dám nhìn thẳng vào nàng, đôi mắt này của công chúa trước đây cũng thanh khiết và đẹp đẽ, nhưng giờ đây lại có thêm thứ gì đó sâu thẳm và lạnh lẽo.



Phủ Quốc Sư.

Diệp Lý quỳ dưới đất, có chút không dám nhìn quốc sư ở phía trên.

Ở Thần Cung hắn đã bị công chúa Linh Huyền phát hiện ra thân phận.

Nhưng hiện tại hắn lại được gửi trả về mà không sứt mẻ gì.

Diệp Lý cúi đầu càng lúc càng thấp.

“Linh, Linh, công chúa Linh Huyền nói, nếu quốc sư đại nhân kiêng dè nàng như vậy, có thể thường xuyên đến Thần Cung thăm nàng, thường xuyên trò chuyện với nàng, hỏi gì nàng cũng sẽ nói hết, không, không, không cần phải cử người đưa tin.”

Nam Hành đứng bên cạnh Kỳ Uyên, nhìn Diệp Lý đang quỳ dưới đất sợ đến mức không dám nói gì, trên mặt bèn có chút lo lắng.

“Quốc sư đại nhân, bây giờ công chúa Linh Huyền có thể sẽ nghĩ người cài gián điệp vào chỉ để giám sát, nhưng thực ra là người lo lắng Lâm Nhược Hàn sẽ ôm lòng hiểm độc…”

Nam Hành đang nói thì bỗng thấy sắc mặt của quốc sư đại nhân trầm xuống, bèn không dám nói tiếp.

Sắc mặt Kỳ Uyên trông vẫn bình tĩnh.

“Không cần sắp xếp người nữa.” Y nói.

“Dạ.”

Sau khi quốc sư rời đi, Diệp Lý vẫn quỳ dưới đất.

Nam Hành bảo hắn đứng dậy.

Không có lời dặn dò của quốc sư, Diệp Lý không dám đứng.

Hắn nhát gan hơn Nam Hành rất nhiều, quỳ trên mặt đất rụt đầu rụt cổ, nhìn bóng lưng quốc sư rời đi, hắn hỏi: “Có phải quốc sư đại nhân chê ta vô dụng mà giận ta không?”

Nam Hành cười với Diệp Lý, nói: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, ngươi còn chưa đến mức khiến quốc sư đại nhân tức giận, mau đứng dậy đi, quốc sư đại nhân sẽ không trừng phạt ngươi đâu.”

“Ừm.”



Thần Cung.

Mấy ngày sau, Lâm Nhược Hàn gần như không có thời gian để nghỉ ngơi, dọn dẹp nhà xí, đổ bô đêm, quét dọn chuồng ngựa, gánh phân tưới rau… Tất cả cung nhân trong Thần Cung đã bắt đầu nhận ra, công chúa Linh Huyền không hề yêu thích Lâm Nhược Hàn như lời đồn, mà ngược lại càng giống như đang chán ghét nhắm vào hắn.

“Ta là người mới đến Thần Cung hầu hạ công chúa Linh Huyền, công chúa Linh Huyền luôn thưởng phạt công bằng, nếu công chúa Linh Huyền thật sự muốn trừng phạt ai, chắc chắn là do người đó đã làm điều gì sai trái, chọc giận công chúa.”

Một nam nhân to lớn đang nhặt rau trước nhà bếp cố ý nói lớn khi thấy Lâm Nhược Hàn gánh phân đi tưới rau.

Hắn đã sớm không vừa mắt cái tên Lâm Nhược Hàn này rồi, công tử số một Trường Minh gì chứ, người tình trong mộng của thiếu nữ kinh thành gì chứ, ta khinh! Chẳng qua cũng chỉ là một tên ẻo lả ảo tưởng leo lên giường công chúa Linh Huyền nhưng không được tiếp đón! Giờ đây không biết đã phạm lỗi gì trước mặt công chúa Linh Huyền mà bị trừng phạt, đáng đời!

Lâm Nhược Hàn nghe thấy, nhưng chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy, nghiến răng nghiến lợi mà gánh phân đi tưới rau. Tuy nhiên, cũng có không ít thị nữ nhìn hắn với ánh mắt thương hại, điều này càng khiến một số thị vệ khó chịu với hắn.

Trong vườn rau, chiếc áo trắng của Lâm Nhược Hàn giờ đây đầy vết bẩn, việc làm quần quật cả ngày lẫn đêm khiến khuôn mặt tuấn tú tuyệt mỹ của hắn trở nên rất tiều tụy, ăn uống khổ sở đã đành, giờ ngay cả một tạp dịch* cấp thấp cũng dám châm chọc mỉa mai hắn!

(*) Tạp dịch: người hầu sai vặt.

Mấy ngày này, hắn liên tục mơ thấy cảnh Linh Huyền túm áo hắn từ phía sau trong yến tiệc Mùa Xuân, nàng thích hắn, ban đầu hắn cũng nghĩ như vậy.

Cùng với bức tranh có bóng lưng được lan truyền khắp kinh thành…

Bức tranh có bóng lưng trong quân trướng của Linh Huyền, nam tử trong tranh là hắn, Linh Huyền luôn mang bức tranh đó bên mình, binh lính dưới trướng nàng đã nhìn thấy, và tin đồn cũng lan truyền ra từ quân doanh.

Nhưng từ khi hắn được Vân Tu Cẩn sắp xếp vào Thần Cung, mỗi khi ánh mắt Linh Huyền nhìn hắn, giọng điệu nàng nói chuyện với hắn, hắn đều không hề cảm nhận được chút yêu thích nào, càng giống như sự khinh miệt và chán ghét.

Chẳng lẽ Linh Huyền cũng đã điều tra ra hắn là con trai của kỹ nữ, từ sớm đã bán thân vào lầu xanh để kiếm sống…

Lâm Nhược Hàn càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi và nhục nhã.

Trước mặt Linh Huyền, cảm giác nhục nhã do thân phận thấp hèn gây ra còn khó chịu hơn so với trước mặt Vân Tu Cẩn!

Sự khinh miệt của Vân Tu Cẩn chỉ khiến Lâm Nhược Hàn muốn có một ngày giẫm hắn dưới chân mà trả lại gấp trăm ngàn lần, còn sự khinh miệt của Linh Huyền lại khiến hắn muốn lao lên, xé rách tất cả quần áo che thân của nàng, sau đó chà đạp xuyên phá nàng tàn bạo rồi bóp cổ nàng đến chết!

Vân Tu Cẩn nắm giữ điểm yếu của hắn, bắt hắn giám sát mọi hành động của Linh Huyền trong Thần Cung. Một khi hắn thoát ra, những tai tiếng về thân thế và quá khứ của hắn sẽ bị vạch trần, hắn phải làm sao để sinh tồn giữa khe hở này đây?

Giờ hợi đêm đó, Lâm Nhược Hàn giao một phong thư mật cho thị nữ được cài vào từ Đông Cung.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    4 ngày trước