Chương 10: Bí mật trong ngăn kéo

Đăng lúc 00:50 31/01/2026 6 0
Chương trước Chương tiếp
 

Về chuyện riêng của hắn, thật ra nhân viên trong công ty không ai dám bàn tán ra vào. Thẩm Giao cũng vì ghen tuông mà đầu óc quay cuồng, chẳng còn tỉnh táo, thế nên cô ta mới lỡ lời như vậy.

 

Vừa rồi, Nguyễn Nam Tô quả thật không tin lời Thẩm Giao nói, nhưng nghe cô ta càng nói càng rành mạch, đến cả tên “cô Tống” cũng bật ra, nghe như thể mọi chuyện đều có thật. Thêm vào đó, một linh cảm lạ trỗi dậy trong cô, khiến cô dù cho không hoàn toàn tin tưởng, lòng vẫn dấy lên chút lo lắng.

 

Vẻ mặt của Nguyễn Nam Tô trở nên nghiêm túc hơn, giọng trầm xuống nói: “Cô nói rõ ràng hơn đi.”

 

“Hừm.” Thẩm Giao ngẩng cao cằm, ra vẻ kiêu ngạo: “Giám đốc Chu là được cha mẹ nuôi nhận về từ trại trẻ mồ côi, chuyện này cô chắc hẳn biết rồi chứ?”

 

Nguyễn Nam Tô gật đầu.

 

Chuyện này cô biết, hắn chưa từng giấu cô. Nhưng cô chỉ dừng lại ở việc biết thôi, còn cha mẹ nuôi của hắn thì cô chưa từng gặp mặt. Trong đám cưới của họ, hai vị ấy cũng không có mặt.

 

“Vậy cô có biết không, hắn còn có một đứa em gái?” Thẩm Giao nói tiếp: “Cha mẹ nuôi của hắn, sau khi nhận nuôi hắn thì lại sinh ra một cô con gái, đó mới là người hắn thương yêu nhất…”

 

Hắn còn có một đứa em gái. Đó mới là người hắn thương yêu nhất.

 

Hai câu nói ấy cứ lặp lại, vang vọng trong đầu cô Nguyễn Nam Tô, như một lời nguyền, làm cô chẳng thể yên lòng.

 

Sau đó Thẩm Giao nói gì, cô đều không nghe rõ, chỉ hoảng loạn lên thang máy đi thẳng đến phòng làm việc của Chu Thần Diệp.

 

Thẩm Giao nói, có lần cô ta đến đưa tài liệu cho Chu Thần Diệp, đã thấy hắn nhìn chằm chằm vào một khung hình, nhìn ngây người. Người trong ảnh chính là “em gái” của hắn. Khung hình ấy ngay trong phòng làm việc của hắn.

 

Nguyễn Nam Tô bước vào phòng làm việc, bước chân cứng nhắc, chầm chậm đi vào bên trong. Lý trí bảo cô không nên tin lời Thẩm Giao, nhưng trái tim lại cứ liên tục thôi thúc cô, muốn đến đây tìm hiểu cho ra lẽ.

 

Cô đi đến trước bàn làm việc của Chu Thần Diệp, mắt lướt qua mặt bàn, thấy đều là những vật dụng cơ bản: Máy tính, giá sách, hồ sơ, ống đựng bút… Không có bất cứ thứ gì khác.

 

Nguyễn Nam Tô kéo ghế ra ngồi xuống, rồi đưa tay kéo ngăn kéo bàn làm việc. Ngăn kéo bị khóa, không thể kéo ra. Nơi này dùng để chứa những hợp đồng, giấy tờ khá quan trọng, thế nên thường được khóa cẩn thận. Nhưng hắn chắc sẽ không mang chìa khóa theo bên mình đâu.

 

Cô cẩn thận tìm một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy ở ngăn kéo bí mật phía dưới. Nguyễn Nam Tô siết chặt chùm chìa khóa nhỏ trong lòng bàn tay, nhịp đập tim dần trở nên hỗn loạn.

 

Cảm giác tổn thương lòng, thái độ lạnh nhạt, cuộc điện thoại bất ngờ, việc hắn lặng lẽ rời đi ở nhà hàng… Rất nhiều chuyện lạ lùng không tìm ra lý do cứ hiện ra trong đầu cô. Nếu lời Thẩm Giao nói là thật, thì tất cả mọi chuyện đều có thể giải thích rõ ràng.

 

Cô có nên mở ra xem không?

 

Nguyễn Nam Tô nghĩ đến kết cục nếu mình mở ngăn kéo ra. Có lẽ bên trong chẳng có gì cả, Thẩm Giao thật sự cố tình gây chia rẽ. Nếu vậy thì tốt quá rồi. Còn nếu đó là thật thì sao? Cuộc hôn nhân của họ sẽ vì khung hình đó mà hoàn toàn tan vỡ, và cả cuộc đời cô cũng sẽ vì thế mà sụp đổ mất.

 

Nguyễn Nam Tô luống cuống không biết nên làm gì. Cô muốn trốn tránh, nhưng lại biết một khi sự ngờ vực đã nảy sinh, nghi ngờ ấy cũng đã hình thành rồi. Kể cả hôm nay cô không mở ngăn kéo ra kiểm tra, chuyện này sau này cũng sẽ mãi là một cái gai trong lòng cô.

 

Mà trong lòng, cô cũng luôn có một giọng nói cứ liên tục nhắc nhở: “Không trốn thoát được đâu.”

 

Đúng vậy, không trốn thoát được đâu.

 

Bàn tay đang siết chặt chìa khóa của cô chậm rãi buông ra, cắm vào ổ khóa ngăn kéo, rồi nhẹ nhàng xoay. Kèm theo tiếng “lạch cạch”, ngăn kéo đang khóa đã được mở ra.

 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!