Chương 11: Tình yêu của Chu Thần Diệp, quả thật đã thuộc về người khác rồi

Đăng lúc 00:50 31/01/2026 5 0
Chương trước Chương tiếp
 

Nguyễn Nam Tô cẩn thận lục lọi ngăn kéo đầu tiên nhưng chẳng tìm thấy gì. Cô đóng ngăn kéo lại, sau đó lục sang cái thứ hai, nhưng vẫn không có gì. 

 

Chỉ còn lại duy nhất cái thứ ba... 

 

Nguyễn Nam Tô không hề hay biết rằng trong suốt quá trình lục lọi tìm kiếm ấy bàn tay của cô không ngừng run rẩy. 

 

Sau khi nhấc lớp tài liệu trên cùng ra khỏi ngăn kéo thứ ba, cô cuối cùng cũng nhìn thấy chiếc khung ảnh giấu ở bên dưới. 

 

Khung ảnh bị úp mặt xuống, nên cô không thể nhìn thấy người trong ảnh ngay lập tức. Trái tim cô đập càng lúc càng nhanh, sống lưng thậm chí còn túa một lớp mồ hôi lạnh vì quá căng thẳng. 

 

Hít sâu vài hơi, cô mãi mới lấy hết can đảm, rồi chậm rãi lấy khung ảnh ra khỏi ngăn kéo. 

 

Cô gái trong ảnh trông còn rất trẻ, chưa đến hai mươi tuổi, mặc chiếc váy trắng đứng giữa một biển hoa đẹp tuyệt. 

 

Cô ấy rất đẹp. 

 

Đường nét khuôn mặt cô gái hoàn hảo, gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, hàng lông mày lá liễu cong cong, và đôi mắt hạnh trông vô cùng lanh lợi. Điểm duy nhất không hoàn hảo chính là, gương mặt nhỏ nhắn ấy có làn da trắng bệch, không giống làn da của người bình thường, trắng đến mức hiện lên vẻ bệnh tật.

 

Nguyễn Nam Tô ghì chặt chiếc khung ảnh, không biết có phải do tim đập quá nhanh hay không mà lồng ngực cô cũng thấy nhói đau. 

 

Đây là em gái của hắn sao? Hay là, như lời Thẩm Giảo đã nói, gọi là người hắn yêu thì sẽ thích hợp hơn. 

 

Nỗi đau trong lồng ngực cô ngày càng rõ rệt, cũng càng lúc càng dữ dội, khiến cô bắt đầu thở dốc. Nguyễn Nam Tô đành phải há miệng, cố gắng hít thật nhiều không khí, dường như chỉ có thế mới giúp cô không chết vì thiếu oxy. 

 

Cô cố kìm nén nỗi đau thấu tim, ánh mắt dần nhìn xuống, và phát hiện ba chữ cái ở góc phải phía dưới bức ảnh. 

 

SWN. 

 

Cô nghĩ đến tên “cô Tống” mà Thẩm Giảo vừa nhắc đến. 

 

Cô còn nhớ ngày đó ở Tứ Xuyên Hương, cái chữ “Ngưng” nhấp nháy trên màn hình điện thoại của hắn. Ngoại trừ không biết chữ ở giữa là gì, hai chữ cái còn lại đều hoàn toàn khớp. 

 

Mặc dù không có quan hệ huyết thống, nhưng trong mắt người đời họ vẫn là anh em. 

 

Có phải Chu Thần Diệp vì lý do này mà không ở bên cô ấy, thay vào đó lại cưới cô không? 

 

Cô và cô gái này trông có giống nhau không? Không, không giống... 

 

Nguyễn Nam Tô nhìn chằm chằm bức ảnh hồi lâu, nhưng cũng không tìm thấy bất kỳ điểm tương đồng nào giữa hai người họ. Nỗi đau chất chứa trong lồng ngực cô ngày càng sâu đậm, việc hô hấp cũng dần trở nên khó khăn hơn, đến mức dù có há miệng ra cô vẫn cảm thấy không thở nổi. 

 

Cô không dám nhìn tiếp nữa, vội vàng dời mắt đi rồi nhanh chóng đặt bức ảnh trở lại vị trí cũ. 

 

Sau khi khóa ngăn kéo lại lần nữa, Nguyễn Nam Tô cảm thấy cơ thể đã hoàn toàn cạn kiệt sức lực. Cô mệt mỏi gục xuống bàn làm việc, cảm thấy dường như có một đôi tay đang xé nát tâm can mình. 

 

Thẩm Giảo vậy mà không lừa cô. Tình yêu của Chu Thần Diệp, quả thật đã thuộc về người khác. 

 

Hóa ra hắn chưa từng yêu cô, chưa từng... Vậy cuộc hôn nhân này tính là gì? Mấy năm sống chung sớm tối này tính là gì? 

 

Hai năm trước, hắn chẳng màng đến tính mạng bản thân, cứu cô thoát khỏi đám côn đồ, thậm chí còn không tiếc đỡ cho cô một nhát dao. Vậy những điều ấy tính là gì? 

 

Nguyễn Nam Tô nghĩ đến những chuyện cũ, chợt cảm thấy đầu đau như búa bổ.

 

Cô không tài nào phân biệt được lúc nào hắn là thật lòng, lúc nào hắn chỉ đang diễn kịch, hay là, hắn đã đóng kịch từ đầu đến cuối…

 

 

Thật nực cười làm sao! 

 

Cô bị chính chồng mình lừa dối suốt hai năm, chìm đắm trong những lời đường mật giả dối hắn thêu dệt. Vậy mà, sự thật này, lại là người cô ghét nhất nói cho cô biết...

 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!