Chương 12: Sốt cao

Đăng lúc 00:50 31/01/2026 6 0
Chương trước Chương tiếp
 

Nguyễn Nam Tô nằm rạp trên bàn làm việc của hắn rất lâu, đợi cảm xúc dữ dội trong lòng dịu bớt, cô mới chầm chậm đứng dậy bước ra ngoài. Cô không gọi điện hay nhắn tin để hỏi cho ra lẽ, mà về thẳng nhà.

 

Một nỗi băn khoăn khác cứ đeo bám mãi trong lòng cô, nghĩ mãi mà chẳng tìm được lời giải đáp. Cô chẳng thể hiểu nổi vì sao Chu Thần Diệp lại cưới mình. Nếu hắn đã yêu sâu đậm cô Tống kia, thì chẳng phải hắn nên đường hoàng theo đuổi tình yêu của mình sao? Bởi lẽ giữa họ đâu có mối quan hệ huyết thống nào.

 

Nguyễn Nam Tô cứ mãi miên man nghĩ ngợi, đến cuối cùng hai bên thái dương cũng bắt đầu đau nhức.

 

Về đến phòng ngủ, cô mở toang tất cả các cửa sổ. Luồng khí lạnh từ ngoài khung cửa sổ ùa vào, khiến nhiệt độ trong nhà giảm nhanh. Nhưng cái lạnh buốt ấy lại làm đầu óc đang mơ hồ của cô tỉnh táo hơn nhiều.

 

Nguyễn Nam Tô cởi áo khoác bông, trên người chỉ còn chiếc áo len mỏng. Đứng bên cửa sổ mặc gió lạnh thổi lâu, cô cảm thấy ngay cả máu trong cơ thể cũng dần lạnh đi. 

 

Cô chống hai tay lên bệ cửa sổ, run lên cầm cập vì lạnh. Nước mắt trong veo tuôn khỏi khóe mắt, cô không kìm được mà sụp vai xuống, như thể toàn bộ sức lực trong người đều bị rút cạn.

 

Cô nhớ lại thời điểm kết hôn với Chu Thần Diệp một năm về trước. Vừa cưới xong, hắn đã đặt ngay ảnh cưới của họ làm hình nền điện thoại của mình. 

 

Về hành động thể hiện tình cảm này, dù Nguyễn Nam Tô thấy hơi trẻ con, nhưng cũng cảm nhận được sự ngọt ngào. Cô từng hỏi hắn, tại sao một người từng trải, điềm đạm như hắn lại làm những chuyện trẻ con đến thế.

 

Khi đó hắn đã trả lời cô như thế nào nhỉ? À, đúng rồi, hắn đã nói: “Anh chỉ muốn mọi người thấy vợ của anh, và tình yêu anh dành cho vợ anh.”

 

Lúc ấy, hắn đã thiên vị cô một cách lộ liễu đến vậy…

 

Vậy thì, hắn đã đổi hình nền điện thoại từ khi nào? Nguyễn Nam Tô luôn tin tưởng hắn tuyệt đối, nên chưa bao giờ kiểm tra điện thoại của hắn. Nhưng cô nhớ rõ đã lâu lắm rồi, có lần vô tình liếc thấy hình nền điện thoại của hắn đã không còn là ảnh cưới của họ nữa.

 

Ngoài cửa sổ, gió lạnh gào rít từng hồi, tuyết rơi cũng dày hơn. Những bông tuyết bay lả tả đậu trên cửa kính, làm mờ đi tầm nhìn của cô.

 

Chu Thần Diệp cứ như thể biến mất khỏi thế gian, vẫn không hề chủ động liên lạc với cô. Nguyễn Nam Tô vốn dĩ sức khỏe không tốt, mỗi lần đau ốm là phải vật lộn gần nửa tháng trời. Cũng chính vì vậy mà Chu Thần Diệp luôn đặc biệt quan tâm đến cô, bình thường ngay cả một cơn gió nhẹ hắn cũng không cho cô chạm vào.

 

Vậy mà lần này cô đã đứng hứng gió lạnh cả buổi, cuối cùng dẫn đến việc sáng hôm sau tỉnh dậy đã sốt cao.

 

Suốt đêm đó, cô ngủ không yên, mơ màng hết thấy quán bar nơi họ gặp gỡ lần đầu, rồi lại thấy đám cưới hoành tráng của họ, chốc lát sau lại thấy Thẩm Giao với gương mặt ác nghiệt đang nhạo báng mình. 

 

Nguyễn Nam Tô thấy vô cùng tủi thân, cảm giác cô ta đang cố tình chia rẽ, quay sang hỏi người đàn ông bên cạnh: “Thần Diệp, cô ta nói anh không yêu em, cô ta nói linh tinh đúng không anh?”

 

Dưới ánh mắt tràn đầy hy vọng của cô, Chu Thần Diệp cúi đầu. Hắn ghé sát mặt xuống, nhưng không phải để hôn cô, mà là kề vào tai cô rồi lạnh lùng đáp lời: “Cô ta nói đúng, anh thật sự không yêu em.”

 

Trong giấc mơ, tim Nguyễn Nam Tô chợt thắt lại, cô bỗng nhiên mở bừng mắt. Cơ thể cô nóng ran nhưng lại cảm thấy rất lạnh, đặc biệt mu bàn tay còn lạnh buốt.

 

“Phu nhân, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!” Dì Đồng thấy cô mở mắt, thở phào nhẹ nhõm: “Sáng sớm đã sốt hơn 39 độ, làm tôi sợ chết đi được!”

 

Nguyễn Nam Tô hé miệng muốn nói gì đó, nhưng chợt nhận ra cổ họng mình đau rát. Cô nhìn dì Đồng bằng ánh mắt biết ơn, rồi lại hướng tầm mắt về phía người đang đứng cạnh mình. 

 

Người đàn ông đứng thẳng tắp, dáng vẻ cao ráo. Gương mặt anh vẫn nét hiền hòa như thường, toát lên vẻ điềm đạm, sâu sắc.

 

“Bác sĩ Tưởng…”

 

Nguyễn Nam Tô cố nén cơn đau rát ở cổ họng, cất tiếng chào anh.

 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!