Chương 4: Hắn không để tâm đến tình cảm của cô

Đăng lúc 00:50 31/01/2026 8 0
Chương trước Chương tiếp
 

Chu Thần Diệp sau khi thỏa mãn, cũng chẳng màng đến cô nữa, hắn ngồi một mình trên đầu giường hút thuốc. 

 

Nguyễn Nam Tô cuộn tròn trên giường, cô muốn đi tắm nhưng vì cả người đau nhức nên không muốn động đậy. 

 

Hắn hút xong điếu thuốc, dập tắt tàn thuốc rồi tắt đèn ngủ, nằm xuống: “Mau ngủ thôi.” 

 

Vì vậy, cô đành kìm nén bao lời muốn nói trong lòng, cuối cùng cũng không có cơ hội giãi bày với hắn.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, chỗ trống bên cạnh đã không còn ai. Nguyễn Nam Tô đưa tay ôm chiếc gối hắn đã dùng, nằm thêm một lát nữa rồi mới đứng dậy vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. 

 

Tắm rửa xong bước ra, cô thấy hộp đồ ăn sáng trên đầu giường vẫn còn đó. Chu Thần Diệp chắc là vội vàng ra cửa nên đã quên mang đi. 

 

Cô thay quần áo, sau đó cầm hộp đồ ăn sáng đi ra cửa, định mang đến công ty cho hắn.

 

Sau khi tốt nghiệp đại học, Chu Thần Diệp tự mình thành lập một văn phòng nhỏ, rồi dùng sáu năm để biến văn phòng ấy thành một công ty lên sàn chứng khoán. 

 

Tập đoàn Diệu Tinh nằm ở khu phố sầm uất phía Đông thành phố, những tòa nhà cao tầng mọc san sát, trông rất đồ sộ. 

 

Nguyễn Nam Tô đến công ty, người thư ký nghe lễ tân báo rằng cô đã tới, vội vàng tự mình xuống đón. Hắn dẫn cô lên lầu, đi đến cửa phòng làm việc của Chu Thần Diệp, hắn mới khẽ cúi người nói một cách lịch sự: “Thưa cô, đây là phòng làm việc của giám đốc Chu, mời cô vào ạ.”

 

Nguyễn Nam Tô cảm ơn, sau đó giơ tay gõ cửa. 

 

“Mời vào.”

 

Giọng nam trầm ấm, lạnh nhạt vang lên từ bên trong. Cô đẩy cửa ra, trước tiên từ từ thò đầu vào. Thấy người đàn ông đang bận rộn ngồi trước bàn làm việc, cô mới khẽ lên tiếng: “Thần Diệp.” 

 

Chu Thần Diệp dừng động tác ký tên, ngẩng đầu lên từ đống tài liệu, lên tiếng hỏi: “Sao em lại đến đây?”

 

Nguyễn Nam Tô đi vào, đặt hộp đồ ăn sáng cầm trong tay xuống trước mặt hắn: “Đồ ăn sáng hôm qua em làm cho anh, anh quên mang à! Em cố tình mang tới cho anh đây.” 

 

Hắn chỉ tay vào một góc bàn, vẻ mặt bình thản không chút gợn sóng: “Cứ để đó đi.”

 

Ngoài câu đó ra, hắn không nói thêm bất kỳ lời nào khác. Không có vẻ cảm động, cũng không nói lời cảm ơn. Khoảng mười phút sau, thư ký lại gõ cửa phòng làm việc, nhắc Chu Thần Diệp rằng hai mươi phút nữa có cuộc họp.

 

Nguyễn Nam Tô sợ mình ở lại đây sẽ làm phiền hắn nên chủ động lên tiếng nói: “Vậy anh cứ làm việc đi, em về nhà trước.”

 

Chu Thần Diệp không ngẩng đầu lên, chỉ “ừ” một tiếng.

 

Cô cắn môi, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.

 

Nguyễn Nam Tô như mất hồn đi ra khỏi văn phòng hắn, mãi đến khi xuống lầu, đi đến chỗ chiếc xe, cô mới phát hiện mình để quên chìa khóa trên bàn của hắn.

 

Cô đành quay lại. Vừa ra khỏi thang máy, cô tình cờ thấy Chu Thần Diệp dẫn thư ký vào phòng họp.

 

Một đám người vây quanh hắn, hắn như toát ra một vầng hào quang riêng biệt.

 

Đến khi bóng dáng hắn khuất hẳn, cô mới rời mắt đi.

 

Cô vừa định đi lấy chìa khóa, còn chưa đến văn phòng hắn thì đã nghe thấy tiếng trò chuyện không lớn không nhỏ vọng ra từ khu làm việc bên ngoài.

 

“Cái bánh phô mai nướng này ngon quá đi!”

 

“Cả bánh kem phô mai béo này cũng được nữa, nghe nói là phu nhân tự tay làm đấy.”

 

Nghe những lời họ nói, đầu óc cô ong ong, thậm chí còn ù điếc cả tai.

 

Thế mà những người đó chẳng hề để ý đến cô, vẫn nói chuyện không chút kiêng dè.

 

“Phu nhân tự tay làm mà giám đốc Chu sao lại nỡ chia cho chúng ta ăn vậy chứ?”

 

“Đơn giản thôi, hoặc là giám đốc Chu không thích ăn đồ ngọt, hoặc là chẳng xem tấm lòng phu nhân ra gì.”

 

Chẳng xem tấm lòng phu nhân ra gì.

 

Đây là câu cuối cùng cô nghe được trước khi mất ý thức.


 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!