Chương 10: Cơ hội

Đăng lúc 22:51 06/02/2026 1 0
◎ Sân khấu luyện tập biểu diễn +1 ◎

Tài khoản ‘Hôm Nay Hạn Định’ chỉ mới tạo chưa đầy 2 tháng, thế mà Lăng An Ni đã leo hẳn lên hot search hai lần.
Kết quả này, kể cả trong giới showbiz cũng đủ khiến người ta muốn bắn pháo hoa mừng ba ngày ba đêm.

Khác với lần trước, khi đoàn đội của Quý Tri Du phải cắn răng đốt tiền đẩy tương tác. Thì lần này dù vẫn cọ nhiệt của Show ’Tinh Quang Lắp Lánh’, nhưng An Ni hoàn toàn không tốn một xu.

Thực tế đã chứng minh, việc cô kiên trì tích góp lượng fan nền từ trước đúng là ơn trời để lại.
Nhờ có sẵn lượng người ủng hộ trung thành, danh tiếng của cô mới có cơ hội tự nhiên lan tỏa.

Bài hát 《Mùa Tuyển Tú》 có thể thành công thoát vòng, thì mỗi cú share, mỗi cú tương tác của fan đều là đóng góp không thể thiếu.

Tốt lắm, có thế mới khiến Lăng An Ni tin tưởng hơn vào khả năng “dẫn dắt lưu lượng” của Trạm Tử.

Từ sau khi đăng bài hát mới, tài khoản 【Hôm Nay Hạn Định】 của cô vẫn luôn đăng tải, chia sẻ về các show tuyển tú.
Cô thậm chí còn repost vài video, ảnh của những thực tập sinh nổi bật khác.
Vì mấy cái đó toàn ảnh chụp bình thường thôi, nên An Ni chẳng lo mình sẽ vô tình dâng hoa cưới cho người khác.

Bây giờ, việc cô cần làm là giúp ba thực tập sinh của Hoa An chụp vài tấm ảnh thật ấn tượng, nổi bật ưu điểm của từng người, khiến người xem phải “ồ” một tiếng.

Vì thế, cô gọi ba cô gái nhỏ tập trung lại mở một buổi họp nho nhỏ.
Tham gia buổi họp còn có quản lý thực tập sinh Dương Chí, nhân viên truyền thông hậu kỳ, và cô thực tập sinh mà An Ni đang dẫn dắt.



Lăng An Ni mở đầu bằng phong cách chuyên nghiệp: “Các em có ý tưởng gì không? Nếu có, chị sẽ ưu tiên xem xét trước.”

Ba cô gái nhìn nhau ngơ ngác.
Kinh nghiệm thì chẳng có, ưu thế bản thân là gì còn chưa hiểu nốt.
Nhan sắc, tài năng, kỹ năng đặc biệt thì có hơn người thường một chút, nhưng trong giới giải trí, chừng đó chẳng đủ gãi ngứa ai.

Thấy các cô gái im như hến, Dương Chí đành góp ý: “Hay thử kiểu múa ngón tay, pose hình trái tim, hất tóc biến hình chẳng hạn? Tôi xem vài clip hot cũng làm thế.”

Thực ra nói cho công bằng, Dương Chí chuẩn bị khá kỹ, còn lấy ví dụ bằng vài video mẫu nhìn cũng xinh xắn lắm.

Lăng An Ni mỉm cười, khen một câu: “Có tâm đấy.”
Nhưng lời khen chưa ráo, cô đã hạ búa: “Nhưng mấy thứ đó là đồ cũ rích, bị mấy hotgirl mạng dùng nát rồi, không còn gì mới mẻ cả.”

Dương Chí: “…”
Anh ta nghẹn họng không nói nên lời, đành lúng túng hỏi: “Vậy trợ lý Lăng có cao kiến gì không?”

Lăng An Ni nhướng mày, điệu bộ tự tin: “Thực ra hất tóc biến hình vẫn ổn, nhưng điều quan trọng là khoảnh khắc gây bất ngờ.”

“Các em biết câu ‘Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ mê người’ không? Mình có thể quay một vlog mang cảm giác thanh xuân, năng động. Cả clip sẽ theo dõi các em nhảy múa, tập luyện. Phần đầu dùng thoại giới thiệu để gợi tò mò, còn cuối cùng thì quay cảnh quay đầu lại — slow motion — dừng hình thật đẹp.”

Nhân viên truyền thông nhỏ giọng dè dặt: “Ý tưởng hay đó, nhưng nếu chỉ quay bóng dáng, liệu khán giả có kiên nhẫn xem đến cuối không? Vlog ngắn nhất cũng phải mười mấy giây đấy.”

Lăng An Ni hất tóc, giọng chắc nịch: “Yên tâm, vlog này để tôi quay, các người chỉ cần đứng cạnh học hỏi là được.”

Toàn phòng: “…”
Rốt cuộc ai mới là nhân viên chính thức đây?

Mọi người nhìn nhau, không dám cãi.
Dù sao thì ai cũng biết trợ lý Lăng là kiểu nói được làm được.
Cô mà đã nhúng tay vào việc gì thì kết quả luôn “ngon nghẻ không chê vào đâu được”.
Chắc là dạng con nhà giàu rảnh rỗi, thích đốt tiền học quay phim thôi.

Thực ra họ đoán đúng phết, trước khi xuyên không Lăng An Ni đúng là đại tiểu thư có tiền không biết tiêu vào đâu.
Theo đuổi idol cũng phải thuê cả ekip thầy dạy nhiếp ảnh và quay phim chuyên nghiệp, học cho bằng được.
Có tiền, có thời gian, chẳng phải đi làm học cho vui mà thôi.



Sau khi chốt nội dung quay, phần chuẩn bị được giao lại cho team Hoa An.
Dù cô hoàn toàn có thể làm hết, nhưng Lăng An Ni vẫn cố tình để nhân viên có cơ hội thể hiện.
Dù sao thì một mình cô cũng không thể chống đỡ cả công ty. Hơn nữa, cô còn phải đi học và đu idol!

Dù thân phận có thay đổi, cô giờ không còn “tình cảm sâu nặng” với mấy nghệ sĩ kia nữa, nhưng niềm đam mê trai xinh gái đẹp vẫn còn nguyên!



Lăng An Ni - Bậc thầy quản lý thời gian đã trở lại giảng đường đại học.
Môn học bắt buộc thì chất đống, có giáo sư điểm danh nghiêm như cảnh sát nên cô chẳng dám nghỉ buổi nào.
May cái là mấy kỳ thi cuối kỳ không quá khắt khe, chỉ cần qua điểm là được. Vì cô không cần cạnh tranh học bổng hay xin việc gì.

Nhờ thế, cô có thể vừa nghe giảng, vừa bí mật sắp xếp các dự án truyền thông của Hoa An, tiện thể xem luôn báo cáo tuần của nhân viên và lướt Weibo.

“Hmm, fans tăng lên hơn ba vạn rồi… xu hướng rất tốt.”
Cô tự nhủ: “Tháng mười này, đặt mục tiêu nhỏ: lên mười vạn fans trước cuối năm.”

Chuông tan học reo, giáo sư bê bình giữ nhiệt rời lớp đúng giờ như đồng hồ Thụy Sĩ.
Lăng An Ni duỗi người, vươn vai lười biếng.
Cô bạn cùng bàn Ninh Mộng cũng vừa gõ xong gì đó trên laptop.

“Viết gì đấy?” Lăng An Ni hỏi qua loa.
“À… linh tinh thôi.” Ninh Mộng đáp, mắt liếc sang nơi khác.
Thấy cô bạn không muốn nói mà An Ni cũng không phải người hay tò mò nên cô đành quay đầu lại nói chuyện cùng bạn học khác.
Thực ra Ninh Mộng đang che giấu một bí mật to bự: cô ấy chính là tác giả webnovel nổi tiếng, bút danh “Hài Âm”!
Tác phẩm 《Bích Ngô Truyện》 bị chuyển thể phim một cách thảm họa, khiến cô ấy đau lòng suýt bỏ nghề.
May vẫn có độc giả an ủi trong phần bình luận.
Giờ cô đang viết truyện mới 《Cây Trúc Đào và Kim Trà Hoa》, thậm chí đã có biên tập liên hệ muốn mua bản quyền phim!

Đáng tiếc, bên mua lại chính là Hoành Nghiệp Truyền Thông — công ty từng “phá nát” tác phẩm trước của cô!

Một bên là trăm vạn tiền bản quyền, một bên là… nỗi sợ bị làm phim nát tươm lần nữa.
Ninh Mộng thở dài, quyết định để sau rồi tính, trước mắt cứ viết tiếp đã.



Giờ nghỉ giữa tiết, có mấy người từ câu lạc bộ đến phát tờ rơi.
Cô bạn Cảnh Quân cầm tờ poster đọc qua, rồi chuyền sang: “Đại hội ca sĩ sinh viên tổ chức, các cậu muốn tham gia không?”

Tiết Giai lắc đầu lia lịa, Ninh Mộng cũng không mặn mà.
Chỉ có Lăng An Ni là đôi mắt sáng rực như thấy vàng!
Cô nhảy bật dậy, chạy đến chỗ đàn chị phát tờ rơi.

“Ơ, đàn em muốn đăng ký thi à?”
Đàn chị mừng rỡ, vì nếu Lăng An Ni tham gia, chắc chắn chương trình sẽ bùng nổ view!

Ai ngờ Lăng An Ni lắc đầu, nhoẻn cười tinh quái: “Không phải đâu, em chỉ muốn hỏi xem các chị có cần khách mời biểu diễn không ạ?”

Đáng tiếc là vòng bán kết và chung kết đều ghi hình trước, chứ không thì cô đã gói sẵn mấy thực tập sinh Hoa An đem tới rồi.

Cô nghĩ thầm: đại học đúng là nơi tốt mà!
Sinh viên nhiều, khán giả đông, ai cũng thích chia sẻ, kết nối khắp nơi nơi nào thích hợp để “thử sân khấu” hơn chỗ này chứ?

Idol cần làm quen với fans, làm quen với sân khấu càng nhiều cơ hội biểu diễn, càng bớt sợ khi ra mắt chính thức.

Đàn chị còn ngập ngừng: “Cái này chị cũng không chắc… nhưng chắc Câu lạc bộ sẽ mời vài nhóm khác đến hát.”

Lăng An Ni nhoẻn cười, tiến sát lại một chút, giọng ngọt như mật: “Chị hỏi người phụ trác giúp em h nhé~ Ba thực tập sinh bên em hát - nhảy đều ổn lắm luôn!”

Ờ thì, so với trainee của công ty lớn thì còn chênh lệch khá nhiều, nhưng xét theo tiêu chuẩn sinh viên thì quá ổn rồi!

Cô chớp mắt tinh nghịch: “À với cả, nếu mời họ thì các chị khỏi phải tốn tiền thuê nhóm biểu diễn. Họ không nhận thù lao, lại còn tặng quà mini cho khán giả nữa. Nghe hấp dẫn chưa?”

Đàn chị bị giọng nói nũng nịu làm tan chảy: “Được được, để chị hỏi giúp!”

Nhờ đàn chị dễ thương hết mức giúp đỡ, việc nhóm thực tập sinh của Hoa An Truyền Thông được mời làm khách mời biểu diễn đã nhanh chóng được chốt xong — thêm được một sân khấu biểu diễn +1!

Lăng An Ni cực kỳ hài lòng, vui vẻ tick thêm mục “đã hoàn thành” trong danh sách công việc của mình.

Có thêm kinh nghiệm biểu diễn trước sinh viên, cô tin rằng đến khi các cô gái bước lên sân khấu công diễn thật sự, đối mặt với khán giả, họ sẽ bình tĩnh, không còn bối rối hay luống cuống nữa.
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!