Chương 4: Biên đạo vũ đạo

Đăng lúc 22:00 06/02/2026 1 0
◎ Phát huy ưu thế vũ đạo của nhóm nhạc nữ ◎
Nếu muốn quản lý biểu cảm lâu dài thì đúng là chuyện phải “tích tiểu thành đại”, nhưng với một ca khúc thôi thì tập một tuần là dư sức. Hơn nữa, sau vòng phỏng vấn vẫn còn nửa tháng nữa mới bắt đầu ghi hình.

Ngoài chuyện này, Lăng An Ni còn phải tính kế khác để giúp ba cô gái phát huy ưu điểm, che giấu khuyết điểm, cố gắng để cả ba đều qua vòng loại. Nói thật, trong thời gian ngắn thì Hoa An khó mà kiếm được tài nguyên ngon hơn show tuyển tú nổi đình nổi đám 《Tinh Quang Lấp Lánh》.

Cô nhớ rõ trong “nguyên tác” chỉ có một người lọt vào, nhưng bây giờ đã xuyên đến đây thì tất nhiên phải đổi cốt truyện theo ý mình. Ví dụ như trước tiên kéo thầy dạy nhảy tới đã. Biểu cảm phải luyện, mà đội hình vũ đạo của girlgroup cũng là thiết yếu!

Chờ Lăng An Ni đi rồi, ba cô gái nhìn nhau ngẩn ra, không biết nên nói gì. Là bạn cùng phòng ở ký túc xá, ai cũng biết Đường Mạn đang yêu đương, chỉ là không biết yêu ai thôi. Thế nên khi nghe tin cô nàng bị công ty hủy hợp đồng, tuy có bất ngờ nhưng cũng… không quá sốc. Chỉ là càng thêm sợ hãi cái kiểu quản lý nghiêm như quân đội này.

Phải biết Đường Mạn chính là người xinh đẹp nhất, biểu hiện xuất sắc nhất… thế mà cũng “nói huỷ là huỷ”, không hề nương tay. Vậy thì những người còn lại đương nhiên run rẩy, sợ một ngày nào đó mình cũng bị thẳng tay đuổi đi.

“Chắc không sao đâu.” Người lớn tuổi nhất là Sầm Kha, trong lòng cũng lo lắng nhưng vẫn phải ra dáng chị cả an ủi: “Đường Mạn là cố ý phạm lỗi, còn ôm tâm lý may rủi. Chúng ta chỉ cần nghiêm túc tập luyện, tuân thủ hợp đồng, thì vị… con gái của chủ tịch kia, gọi là Tiểu Lăng tổng hả? Chắc sẽ không làm khó chúng ta.”

“Cô ấy vừa nãy còn chỉ ra vấn đề cho chúng ta nữa mà. Nếu thật sự không ưng, thì đã chẳng phí công tốn sức đâu.”

Lời này có lý. Càng nghĩ, Sầm Kha càng thấy yên tâm, hai em út Lê Khải Tình và Lâm Tịnh Y cũng dần thả lỏng, vừa luyện mấy bài cơ bản vừa tám chuyện linh tinh.

Không lâu sau thầy dạy nhảy tới, nói là được Tiểu Lăng tổng căn dặn, phải chỉnh sửa thêm đội hình cho bài nhảy.

Lâm Tịnh Y lo lắng thì thào: “Có khó lắm không? Giờ vừa hát vừa nhảy đã muốn hụt hơi rồi, thêm động tác mới nữa thì làm sao nuốt kịp?”

“Không khó đâu.” Thầy dạy nhảy cười tươi: “Tiểu Lăng tổng cho tôi gợi ý mới, các em không cần mỗi người tự nhảy trọn bài nữa! Trước tôi nghĩ sai, thấy người ít thì không cần chia center, cho mỗi người nhiều đất diễn hơn. Nhưng thật ra girlgroup là để tận dụng sức mạnh tập thể, phối hợp che khuyết điểm của nhau mới đúng.”

“Sau khi thêm đội hình, các em sẽ lần lượt làm center. Khi không đứng giữa thì động tác sẽ đơn giản hơn, vừa nổi bật được từng người lại vừa cho các em chút thời gian nghỉ. Dù sao vẫn là tân binh, nhảy cả bài thì mệt lắm chứ!”

…Mệt thật, thở phì phò như vừa chạy marathon. Đứng ngoài ba mét Lăng An Ni cũng nghe rõ tiếng thở hồng hộc. Thể lực kém thì đúng là khó mà khống chế. Muốn sân khấu đẹp thì bắt buộc phải giảm độ khó. Idol nào mà vừa hát live vừa nhảy nguyên bài xong còn hơi thở ổn định thì khỏi thi tuyển chọn, đi thẳng lên sân khấu concert hát cùng ca sĩ gạo cội cho rồi!

Tất nhiên, đó vẫn là kỳ vọng cao nhất trong lòng Lăng An Ni.



Về chuyện cô vào công ty, đôi vợ chồng Lăng Thụ đang tận hưởng kỳ nghỉ ở Bali hoàn toàn không có ý kiến. Lăng An Ni gọi video thì ngay lập tức nhận ra họ đang ở khách sạn Bvlgari trên đảo, từ vách đá nhìn thẳng ra biển Ấn Độ Dương.

Sao cô biết? Vì trước kia chính cô cũng từng đến chơi và ở ngay cái phòng tổng thống đắt đỏ đó.

Lăng Thụ vẫy tay cười: “Công ty con cứ muốn quản sao thì quản, sau này cũng để lại cho con mà. Cùng lắm chơi đến phá sản thì sau này con gái ba chỉ còn cách ra đường ngủ thôi, hahaha~”

Lăng An Ni: …

Bvlgari là một trong những khách sạn đắt đỏ nhất Bali đó nha. Ba mẹ cô thì đúng là hưởng thụ số một rồi. Có thể khẳng định, sản nghiệp nhà họ Lăng không chỉ có Hoa An thôi đâu.

Nhưng kệ, đã nhận thân phận con gái thì phải biết hiếu thuận. Không có nguyên chủ thì cô đã chẳng có cơ hội sống lại, vậy nên cô phải cố gắng kiếm tiền để ba mẹ an tâm hưởng thụ tuổi già.

Thực lòng mà nói, cô không thấy gượng gạo khi gọi họ là ba mẹ. Vì trước khi xuyên, ba mẹ ruột cô mất sớm, chỉ để lại gia sản. Ông nội là người nghiêm khắc, chú trọng giáo dục, gia tộc không ai dám cũng chẳng cần tham ô tài sản của cô. Với quản lý chuyên nghiệp, khối tài sản ấy cứ thế tăng đều, đủ cho cô tiêu xài cả đời.
Ừ thì, giờ tiền không còn nhưng kinh nghiệm và kiến thức vẫn còn đó! Ông nội từng nói: học vấn và tri thức mới là tài sản quý giá nhất của nhà họ Lăng.

Có sự gật đầu của Lăng Thụ, việc Lăng An Ni tiếp quản Hoa An coi như danh chính ngôn thuận. Dù vậy, cô vẫn để Lưu Anh ngồi ghế tổng giám đốc, còn bản thân chỉ là “thực tập sinh” trên danh nghĩa là trợ lý cấp cao”.

Lăng An Ni tính toán kỹ: “Hình ảnh của cô cần phải chín chắn hơn, nếu bên ngoài biết tổng giám đốc Hoa An lại là sinh viên đại học, họ sẽ tự nhiên sinh thêm lo ngại, bất lợi cho việc công ty mở rộng hợp tác đối ngoại.”

Đương nhiên cô có tự tin dùng thực lực để chứng minh bản thân, nhưng rõ ràng đã có cách làm đơn giản hơn, tại sao cứ phải tự thêm khó khăn? Cô cũng không phải nhân vật trong kịch bản kiểu “Long Ngạo Thiên” suốt ngày cứ “chớ khinh thiếu niên nghèo”. Các nhà tư bản chắc chắn sẽ ưu tiên cân nhắc hiệu suất trước tiên.

Chờ khi có thành tích, được người trong ngành công nhận, cô sẽ mượn lý do “nâng cấp cơ cấu” để đổi vị trí, vậy là ai cũng có thể giữ mặt mũi.

Đã là trợ lý cấp cao thì quyền hạn rất rộng, có thể đại diện tổng giám đốc chỉ đạo toàn công ty. Vậy là từ chỗ bị gọi “Tiểu Lăng tổng” cho vui, cô đã thành “trợ lý Lăng” thật sự. Mà thú thật, cô thích gọi vậy hơn. Nghe “Lăng tổng” mà phải kèm chữ “Tiểu” thì đúng là còn kém tầm.

Ngày đầu đi làm, trợ lý Lăng lập tức ra tay chỉnh sửa phòng tuyên truyền, chính là chỗ cô thấy cái poster xấu đến mức chấn động tâm linh khi mới vào công ty.

Ảnh đã chụp xong, không kịp chụp lại thì cắt anhr toàn thân thành bán thân, tránh hiệu ứng lùn đi cả mét. Ánh sáng làm mặt nghệ sĩ vốn đã mũm mĩm lại càng tròn xoe, nam diễn viên thời gì rồi mà còn xài hiệu ứng da căng bóng? Thôi, chỉnh tone tối lại, định hình phong cách chững chạc, đỡ thảm họa.

Còn font chữ—trời ơi, nhìn như chữ nghệ thuật của sinh viên tập làm PowerPoint. Mấy cái hiệu ứng cầu vồng lấp lánh, chẳng khác gì đèn xoay trước tiệm hớt tóc lề đường, y như mơ về thời shamate*.
*shamate là gu thời trang giống hòi hkt hòi xưa á đầu dựng dựng rồi nhuộm một đóng màu.
Lăng An Ni nghẹn lời, dứt khoát đổi hết sang font Song Ti (宋体). Đừng coi thường cái font cơ bản này, biết chỉnh size, thêm chút bold, phối màu nền, thêm gạch chân, chữ nhỏ chữ lớn xen kẽ, bỏ thêm cái phiên âm in hoa ở trên dưới, thế là có ngay poster đơn giản mà sang chảnh.

Nhân viên tuyên truyền Tiểu Lý ban đầu còn run, tưởng bị sếp “tay mơ lên mặt chỉ đạo” nên chuẩn bị nghe yêu cầu “màu đen bảy sắc cầu vồng”. Ai dè sếp vừa ra tay, anh ta mới sực tỉnh: thì ra chính mình mới là dân ngoại đạo…

Cùng là font Song Ti, tại sao mình làm thì quê mùa như bảng tin lớp học, còn sếp chỉnh vài cái là sang hẳn lên?

Anh ta hỏi xin bí quyết, trợ lý Lăng bèn gửi một list sách.
Nâng cao thẩm mỹ là chuyện dài hơi, không có đường tắt, chỉ có luyện tập chăm chỉ mà thôi.

Tiểu Lý nghiêm túc bái sư, hứa sẽ chăm học. Lăng An Ni hài lòng gật đầu.
Thực tế, với tầm của công ty hiện giờ, mua vài template poster cũng đủ xài vì nghệ sĩ còn chẳng có fan. Nhưng cô tự tin sau này Hoa An chắc chắn sẽ nổi, mà đã gọi là “minh tinh” thì phải có đội ngũ chuyên nghiệp. Nhân viên nào không theo kịp tốc độ phát triển, cô sẽ tận dụng mọi cách đào tạo, còn không được thì… xin mời ra khỏi cửa.

Không chỉ nhân viên, mà nghệ sĩ trong công ty cũng vậy. Ai nấy đều đang đóng phim, đợi lúc rảnh cô sẽ tính tiếp. Nhưng mới lật vài kịch bản gần đây thôi là da đầu cô đã ngứa rần rần.

Toàn là web drama: cổ trang thì “tình yêu lấn át quốc thù”, hiện đại thì “nghề nghiệp chỉ làm nền cho tình cảm”, hoặc là “máy bay giấy trung niên Mary Sue” với lời thoại quê một cục…

Ối giời ơi, nội địa mà không có web drama thì sẽ tận thế à?!



Hôm nay là thứ bảy, công ty tan làm sớm hơn thường lệ. Ở thủ đô, làm việc kiểu 996* đã thành tiêu chuẩn, Hoa An cũng không ngoại lệ.
*996: từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày/tuần
Nhân viên văn phòng thì có thể về đúng giờ nhưng mấy người chạy lịch cho nghệ sĩ thì còn tùy vào lịch trình, bận thì đúng nghĩa “quanh năm không nghỉ”.
…Ờ mà nói vậy thôi, hiện tại họ còn chưa bận được tới mức đó.

Ngoài chuyện có người giúp việc đến đúng giờ mỗi ngày, trong nhà chỉ còn lại mỗi Lăng An Ni. Thế nên cô dứt khoát gọi xe quay về trường học, dù sao ba người bạn cùng phòng đều là dân ngoại tỉnh, biết đâu ở ký túc xá còn náo nhiệt hơn.

Vừa mở cửa phòng, thấy ba cô bạn cùng phòng đang ngồi quanh bàn, mắt dán vào ipad.

“Ơ An Ni? Hôm nay sao về ký túc thế?” Một người hỏi, “Muốn xem 《Bích Ngô Truyền》 không? Nam chính là Kỷ Tri Du đó, đẹp trai xỉu up xỉu down luôn!”

Kỷ… mấy con cá?
P/s: Tri Du đồng âm với cá con.

Lăng An Ni vừa ngơ mặt ra, bạn cùng phòng đã hăng hái bắn cả tràng rap, nào là phim siêu hay, nam chính vừa đẹp vừa ngầu, chuyện tình ngọt như mía lùi, fan gào thét ăn đường sâu răng!

“À… thế à.” Lăng An Ni khéo léo từ chối, “Mình không khoái dòng phim sến đâu, mấy cậu cứ xem đi.”

Kèo “truyền đạo” thất bại, cô bạn tiu nghỉu. Nhưng ở bên, một người nữa là Ninh Mộng, hay chính là tác giả thật sự của《Bích Ngô Truyền》với bút danh “Chanh” mặt cắt không còn giọt máu.

Khôngggg… nghe mình nói đã… “Bích Ngô Truyền” vốn không phải phim sến đâuuuu!

Cô nàng muốn khóc: có phải nên tuyệt vọng với phim ảnh trong nước không đây? Chẳng lẽ chuyển thể thì chỉ còn mỗi một con đường phim ngọt sủng thôi sao?!
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!