Chương 14: Diễn viên (1)

Đăng lúc 22:53 06/02/2026 1 0
◎ Thật sự có nghệ sĩ tên Lạnh Lạnh à? ◎
Theo quy tắc chương trình, hai bên thí sinh phải cùng lúc bước ra sân khấu rồi lần lượt nhìn vào máy quay để tự giới thiệu bản thân.

Sầm Kha và Lê Khải Tình cũng nhanh chóng thấy được Đường Mạn. Nếu không phải Lăng An Ni đã nhắc đi nhắc lại suốt thì e rằng các cô thật sự chưa chắc đã quản được biểu cảm trên mặt cho ra hồn.

Nhưng mà… hình như cũng chẳng có tác dụng gì lắm. Bởi vì sự ngượng ngùng trên mặt Đường Mạn quá rõ, khi bốn người vừa đứng cùng nhau ở phía trước, bầu không khí căng thẳng đến mức hận không thể nứt ra một cái “rãnh Mariana*” ở giữa để ngăn cách hai bên.
*Rãnh Mariana: rãnh đại dương sâu nhất thế giới.
Dù là người mù thì cũng nhìn ra được mấy cô này chắc chắn có chuyện xưa.

Đường Mạn tự xếp mình hạng B, Hoa An là C chuẩn chỉnh, mức ổn giữa A-F.

Trên sân đã có rất nhiều thí sinh, may mà đội Hoa An không đông nên vẫn còn khá nhiều chỗ trống để chọn. Sầm Kha liếc quanh một vòng, chọn ghế từ số 48 đến 51 cho cả đội ngồi.

Trung dung, an toàn, không bao giờ sai đúng là phong cách điển hình của Sầm Kha.

Thực ra, lúc máy quay lia qua sân khấu, khán giả nào mà nhìn được ai ngồi chỗ nào đâu. Cô ấy chỉ đơn giản muốn chọn chỗ ngồi có tầm nhìn đẹp nhất để… xem người ta biểu diễn cho sướng mắt thôi.

Đường Mạn thì ngồi tận bên kia, cách họ cả mấy chục chỗ. Ban đầu Sầm Kha còn hơi ngại nhưng nghĩ kỹ lại chuyện yêu đương bị lộ rồi bị huỷ hợp đồng là tự Đường Mạn chuốc lấy, liên quan gì đến họ đâu.

Dù trong lòng vẫn còn chút lưu luyến tình xưa nhưng nói đi cũng phải nói lại, người sai là Đường Mạn.

Cô ấy còn đang miên man nghĩ ngợi thì Lê Khải Tình với kỹ năng xã giao siêu đỉnh bên cạnh đã bắt đầu bắt chuyện ầm ầm với thí sinh kế bên.

Mới 14 tuổi là thì sinh nhỏ nhất sân, khuôn mặt tròn xinh như búp bê, hai bím tóc buộc cao, vừa nhìn đã khiến mấy chị lớn mềm lòng. Ai đi ngang cũng phải cúi xuống xoa đầu một cái “Trời ơi, bé này dễ thương quá, gọi chị một tiếng nghe ngọt xỉu luôn~”

Trùng hợp thay, người ngồi ghế 47 bên cạnh là Hạ Thanh Nghiên — một cao thủ xã giao chính hiệu. Hai người vừa chạm mặt, ánh mắt giao nhau một cái là liền hiểu ngay… cùng là dân tám chuyện cả thôi.

Lê Khải Tình nhỏ giọng: “Chị biết PD của tụi mình là ai không?”

“Em nhỏ giọng cũng vô ích” Hạ Thanh Nghiên đáp tỉnh bơ: “Tụi mình đều đang đeo mic, âm thanh thu suốt đấy, đừng có mà nói bí mật gì, không khéo phát sóng lại bị chiếu.”

Lê Khải Tình: …
Ủa, vậy sao tám chuyện được nữa trời?! Người ta gọi là nói nhỏ, chứ có phải hô loa đâu!

Hạ Thanh Nghiên lại tiếp tục thao thao bất tuyệt: “PD chắc là Tạ Gia An đó. Ban tổ chức lần này muốn tạo drama nên giữ lại rất nhiều người, nhưng chỉ có anh ấy là hôm qua mới bay đến. Em biết Tạ Gia An chứ? Chính là người đạt Center năm đó của chương trình tụi mình đó, siêu siêu đẹp trai luôn!”

“Chị nói cho nghe nè, năm nay Tân Thế Kỷ gửi tới 5 trainee lận! Chị đoán bốn người trong số đó chắc chắn debut được. Vì Tạ Gia An vốn là người Tân Thế Kỷ, với cả giáo viên vocal năm nay cũng là ca sĩ của công ty đó luôn!”

“Là Khương Yến! Trời ơi, chị chưa từng nghĩ ảnh lại tham gia show giải trí đâu. Chắc chương trình phải trả cho Tân Thế Kỷ một núi tiền mới mời được ảnh. Hồi chị còn nhỏ, bài của Khương Yến ngày nào trường cũng mở, nổi cực kỳ luôn!”

“Còn giáo viên vũ đạo thì em đoán xem là ai?”

Lê Khải Tình vừa hé miệng, Hạ Thanh Nghiên đã cướp lời, mặt mày sáng rỡ: “Là Tạ Tĩnh Toàn!!! Tin nổi không? Chính là chị ấy!”

Tiểu Lê: …
Ủa, em còn chưa kịp đoán mà chị đã tự trả lời luôn rồi đó.

Lúc này, Lâm Tịnh Y ngồi bên cạnh cũng hóng hớt ghé đầu vào: “Ơ, Tạ Tĩnh Toàn là người của Tinh Quang Lấp Lánh đúng không? Nhưng em nhớ chị ấy là main vocal mà?”

Fan chính hiệu Hạ Thanh Nghiên liền ngẩng đầu, giọng đầy kiêu ngạo: “Chị Toàn nhà chị vừa hát vừa nhảy đều đỉnh hết! Chỉ là hồi đó nhóm chị ấy không ai hát được nên chị Toàn mới phải làm main vocal thôi. Chị ấy từng đi hai show vũ đạo đều hạng nhất cả đấy nhé! Là ACE toàn năng đúng nghĩa!”

“Chính vì chị Toàn mà chị mới có trở thành trainee đó ~”

Cái tên Tạ Tĩnh Toàn quả thực quá nổi. Với fan tuyển tú, cô ấy là người mở đường cho thời đại “hát thật - nhảy thật”. Từ sau khi cô debut, mấy chương trình tuyển chọn đều cấm hát playback, buộc idol phải có thực lực. Có thể nói, chính cô ấy đã kéo tiêu chuẩn idol trong nước lên một bậc mới.

Nhắc tới Tạ Tĩnh Toàn, mấy cô gái đội Hoa An đều rạo rực hẳn lên. Ai nấy đều ngưỡng mộ idol huyền thoại ấy, người đã phá vỡ quy tắc cũ và lập ra tiêu chuẩn mới. Trong lòng họ đều mơ một ngày nào đó được đứng ở vị trí như cô, hoặc thậm chí… vượt qua cô.

Chỉ là giáo viên sáng tác năm nay vẫn chưa công bố danh tính. Theo Hạ Thanh Nghiên đoán thì chắc là một người rất có năng lực nhưng kín tiếng, không theo lối “lưu lượng - chiêu trò”.

Nghe cuộc tám chuyện này, Sầm Kha thầm giật mình. Không phải vì danh sách giáo viên hướng dẫn đâu, mà là cô thấy Hạ Thanh Nghiên quá gan!

Biết rõ mic đang thu âm, vậy mà dám nói thẳng ban tổ chức giữ người để tạo drama, rồi còn nhắc luôn cả “giao dịch lợi ích” giữa show và công ty Tân Thế Kỷ? Cô này… không sợ bị cắt ghép trên sóng à?

Sầm Kha liếc thấy cái thắt lưng hàng hiệu trên người Hạ Thanh Nghiên, rồi lập tức hiểu ra. À, cùng công ty với Tạ Tĩnh Toàn.

Công ty đó nhỏ, ít nghệ sĩ nhưng sếp vừa có tiền vừa có thế, mà đặc biệt bênh người nhà. Bắc Cực Hùng Video cũng phải nể vài phần, ai dám đụng?

Mà công ty đó với Hoa An còn giống nhau ở một điểm: cấm tuyệt đối yêu đương. Viết rõ ràng trong hợp đồng luôn.

Cái quy định “không yêu đương” thì công ty nào cũng có nhưng mà nghiêm đến mức bắt thề sống chết độc thân thì chỉ có hai nhà này thôi.

Với tinh thần “mọi người đều nghiêm túc làm idol”, Sầm Kha liền cảm thấy khá đồng cảm với Hạ Thanh Nghiên. Vài phút tám chuyện thôi mà cười rần cả khu vực.

Trong khi đó, Đường Mạn ngồi chéo phía trên, lòng rối như tơ vò. Nhìn bên kia bốn người thân thiết cười đùa, cô càng thấy như bị gạt ra ngoài.

Mà bên cạnh cô ta, bạn cùng hàng lại là kiểu… không thích nói chuyện.

Từ khi bí mật bị Lăng An Ni bóc mẽ, Đường Mạn luôn lo lắng chuyện tình cảm với Cố Châu bị người khác phát hiện. Vừa nghe loáng thoáng ai đó nói “đi cửa sau”, tim cô ta liền đập thình thịch dù chẳng chắc có nói mình không.

Bình tĩnh… Mình đâu có đi cửa sau thật đâu. Chỉ là Cố Châu giúp gửi lý lịch cho cô thôi mà. Công khai địa chỉ email nộp hồ sơ thôi mà, gửi có gì sai?

Nhưng nhớ lại ánh mắt nửa cười nửa không của Lăng An Ni hôm đó, Đường Mạn lại thấy sợ. Cái cảm giác bị người ta nhìn thấu, không có chỗ nào trốn thật khiến cô nghẹt thở.

Cô thở dài một hơi — có lẽ, mình thật sự không nên yêu trong thời gian làm trainee. Cái áp lực tâm lý này… đúng là chịu không nổi.
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!