Chương 2: Ý kiến

Đăng lúc 17:55 06/02/2026 2 0
◎ Trực tiếp hủy hợp đồng với “nữ chính” đi ◎
Lăng An Ni vừa bước vào văn phòng tổng giám đốc, ngoài chú Lưu Anh còn có Dương Chí phụ trách quản lý mảng thực tập sinh. Xét về chức vụ thì ông này cũng là tổng giám đốc trong công ty.
Lưu Anh vốn là bạn thân lâu năm của ba Lăng An Ni, nên cô liền thân mật cùng người chú này chào hỏi. Chú Lưu cười hớn hở, vui vẻ giới thiệu cô với Giám đốc Dương.

Lăng An Ni liền nở nụ cười chuẩn “hoa hậu thân thiện” để chào giám đốc Dương, lại còn khách khí khen rằng: thành tích của bộ phận thực tập sinh ngày hôm nay đều nhờ công lao to lớn của ông. Cô còn nói thêm mình đến đây chỉ để tham quan học hỏi, tích lũy chút kinh nghiệm.

Dương Chí thì xua tay rối rít, nói “tất cả nhờ Lưu tổng có phương pháp chỉ đạo, Chủ tịch Lăng có tầm nhìn xa trông rộng”, nào là “Tiểu Lăng còn trẻ, có gì không hiểu thì cứ để các tiền bối như bọn họ chỉ bảo hết mình”.

Tiểu Ngô đứng bên: “……”
Ờ, hiểu rồi, hóa ra đại tiểu thư nhà ta vẫn là kiểu “bánh bao nhân mè đen” mềm ngoài cứng trong. Để xem ai chỉ bảo ai, chứ kiểu gì lát nữa ổng cũng bị cô nàng xoay như chong chóng.

Quả nhiên, Lăng An Ni cười dịu dàng rồi bảo: “Hồi nãy cháu tiện ghé qua phòng tập, chẳng thấy ai cả. Không biết có phải Giám đốc Dương đã sắp xếp cho họ đi nhận tài nguyên gì rồi không?”

Dương Chí thì ngơ ngác: Thực tập sinh còn chưa debut thì tài nguyên đâu ra…

Ai ngờ Lăng An Ni lại nói tiếp, giọng nhẹ nhàng nhưng bén như dao: “Chắc là tài nguyên quan trọng lắm nhỉ? Nếu không, sao có thể để họ bỏ dở việc luyện tập vào đúng giai đoạn chuẩn bị thi tuyển thế này?”

Boom! Trúng tim đen. Đến cái đinh trong đầu cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi, huống chi là Giám đốc Dương. Ông ta ú ớ không nói nổi một câu, Tiểu Ngô thì lập tức thêm mắm thêm muối kể lại hết vừa nãy cho Tổng Lưu.

Không khí đông cứng lại, có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Lăng An Ni tất nhiên có thể xỉa thẳng mặt Dương Trí, nhưng vì nể mặt chú Lưu nên cô ngồi xuống, thong thả nhấp trà, để phần “phê bình giáo dục” cho tổng giám đốc chân chính ra tay.

Điều tra một vòng thì mọi chuyện đều sáng tỏ: bốn thực tập sinh thì hai đang ngủ khò trong ký túc xá, một xin nghỉ phép trước, còn một thì… không rõ tung tích.

Người không rõ tung tích đó chính là nhân vật nữ chính của truyện, cô nàng Đường Mạn. Nếu đoán không nhầm, tám chín phần là đang đi hẹn hò với nam chính.

Sau khi Dương Trí đen mặt rời khỏi đây, Lưu Anh cười gượng: “Haiz, An Ni, để cháu phải chê cười rồi…”

“Chú Lưu nói vậy nghe xa lạ quá.” Lăng An Ni ngừng lại một chút, rồi đi thẳng vào vấn đề: “Cháu nghe nói Đường Mạn đang yêu đương với Cố Châu?”

Cái tên Đường Mạn này, Lưu Anh còn phải nghĩ một lúc mới nhớ ra đó là người trong nhóm thực tập sinh. Nhưng cái tên Cố Châu thì quá quen thuộc rồi: idol lưu lượng hot nhất nhì hiện nay, lướt mạng một cái là đập ngay vào mặt.

Nhắc tới hai cái tên này, Lưu Anh có chút chần chờ: “Chỉ là có nhân viên bắt gặp cô ấy thân mật với một cậu trai nào đó, nhưng chưa chắc là Cố Châu…Nhưng chuyện yêu đương thì đúng là có.”
“Cho nên chú nghĩ, tạm thời sẽ không gửi hồ sơ của cô ấy cho chương trình 《Tinh Quang Lấp Lánh》 nữa. Công ty đã có quy định rõ ràng, nếu không xử lý thì sau này còn ai tôn trọng kỷ luật nữa.”

Lăng An Ni gật gù: “Chú nói đúng lắm, nhưng vẫn còn hơi nhẹ tay. Thôi thì đang ở giai đoạn thực tập, dứt khoát chấm dứt hợp đồng với Đường Mạn đi. Vừa làm gương cho người khác, vừa răn đe hết cả bọn.”

Lưu Anh giật mình: “Nhưng… điều kiện của Đường Mạn cũng không tệ đâu.”

Lăng An Ni thừa hiểu. Là nữ chính cơ mà, tất nhiên ngoại hình đẹp, dáng chuẩn, tố chất idol đầy đủ. Lưu Anh tiếc là đúng thôi.
Nhưng mà Hoa Hạ mệnh mông thiếu gì gái đẹp! Mỹ nhân trong showbiz nhiều như lá mùa thu, nếu nghệ sĩ chỉ dựa vào mặt đẹp thì thay thế cô nào chẳng được.

Lăng An Ni chậm rãi nói: “Chú à, với mối quan hệ giữa chúng ta thì có chuyện cháu cũng không vòng vo với chú. Cháu còn trẻ, có vài ý kiến chưa được chín chắn…”

Lưu Anh vội đỡ lời: “Nghe cháu nói kìa, khiêm tốn quá rồi. Ba mẹ cháu chỉ có mình đứa con gái là cháu, sớm muộn gì Hoa An cũng sẽ giao vào tay cháu. Cháu mà chịu sớm đứng mũi chịu sào, thì chú đây sẽ vui vẻ nghỉ hưu ngay.”

Nếu như Hoa An phát triển thuận lợi, có lẽ ông ta còn đủ tự tin để bày ra chút dáng vẻ bề trên; nhưng lần này lại bị người ta bắt ngay tại chỗ một sai sót lớn như vậy — toàn bộ thực tập sinh đều vắng mặt, thế mà bộ phận quản lý công ty không một ai phát hiện. Lưu Anh chỉ cảm thấy mất hết thể diện, hận không thể tìm một kẽ đất để chui xuống.

Lăng An Ni cười thầm: Đợi mãi mới nghe chú nói câu này. Không cứu vãn kịp thời thì e rằng chưa cần nam chính vả mặt, công ty cũng tự sập rồi.
Nhưng cô cũng không định tìm người thay thế Lưu Anh. Dù gì cô chỉ là sinh viên, không thể mở miệng ra là đòi sa thải một tổng giám làm đã lâu năm, không phạm sai lầm gì nghiêm trọng. Ba mẹ cô mà nghe thấy chắc sẽ tức chết. Suy cho cùng, Hoa An vẫn là sản nghiệp của ba mẹ cô, chưa tới lượt cô làm chủ.

Thế là Lăng An Ni quay sang tán dương Lưu Anh tới tấp. Nào là chú có nhiều ưu điểm, nào là công ty mấy năm nay giữ tiếng lành trong giới (nói trắng ra là vì quá flop nên chẳng ai thèm chửi), thuế má thì đóng chuẩn chỉ, đúng là dòng nước trong lành hiếm hoi của showbiz.

—— Tuy nói cũng được xem như một giọt nước nhưng so với biển cả mênh mông, quy mô của Hoa An quả thật đúng là hơi nhỏ một tí.

Được khen tới tận mây xanh, Lưu Anh liền vỗ ngực dõng dạc nói: “Chú cũng chẳng có tài cán gì, chỉ biết sống ngay thẳng, làm việc chưa bao giờ thẹn với lòng. Về khoản này thì chú với ba mẹ con giống nhau, nhân phẩm tuyệt đối khỏi chê.”

Lăng An Ni gật đầu. Đúng, cô cũng cần cái “nhân phẩm tuyệt đối” đó. Vì cô vẫn còn đi học, cho dù nắm chắc phương hướng phát triển nhưng việc triển khai chi tiết vẫn phải nhờ Lưu Anh.
Dù tiến độ có thể chậm đôi chút, hiệu suất có giảm nhưng ít ra cũng được yên tâm. Đổi thành người khác, chưa chắc cô đã tin cậy được.

Dỗ xong Lưu Anh, cô mới vào trọng tâm: “Chú ạ, lứa thực tập sinh này là khóa đầu tiên công ty tuyển. Nếu ngay từ đầu đã loạn, thì sau này càng khó quản.
Đường Mạn yêu đương không chỉ vi phạm quy định, mà còn chứng tỏ cô ta không coi trọng sự nghiệp idol. Showbiz cạnh tranh khốc liệt, chẳng cần scandal thật, thiên hạ cũng bịa cho bằng được. Cô ta còn chưa debut đã tự vấy bẩn hình tượng, thì sau này mong chờ gì nữa?”

“Người mà còn chẳng quản nổi bản thân, thì trong showbiz sống được mấy ngày? Chắc chuyện này chú hiểu rõ hơn cháu.”

Câu này như xối gáo nước lạnh, làm Lưu Anh rùng mình. Đúng vậy, người khác thì nhiều lắm chỉ là ăn vụng ngủ nướng, chứ idol mà yêu đương thì đó là cấm kỵ! Đường Mạn coi nhẹ chuyện này, ai biết sau còn làm ra trò gì nữa.
Nếu chỉ là cách hành xử có chút vấn đề thì cũng chả sao, cùng lắm chỉ mất chút danh tiếng. Nhưng chỉ sợ làm idol rồi cả ngày được fans tung hô đến mức ngạo mạn. Lỡ mà càng nổi lại càng ngông, coi thường cả luật pháp thì chẳng phải lôi cả công ty xuống hố sao.

Đây không phải lo xa đâu, ví dụ đầy rẫy trong giới rồi.

Nghĩ thông, Lưu Anh lập tức đổi giọng: “An Ni, vẫn là con nhìn xa hơn chú. Không ngờ con mới bây lớn mà đã có chủ kiến rõ ràng, quả nhiên không phụ kỳ vọng của ba mẹ. Con thông minh lanh lợi từ bé, chú tin chắc sau này sự nghiệp rực rỡ lắm!”

Lăng An Ni khéo léo ứng đối, cùng Lưu Anh trải qua một màn tâng bốc xã giao mang đậm màu sắc thương nghiệp. Rồi khéo léo dẫn dắt sang chuyện quản lý công ty. Từ miệng Lưu Anh, cô moi thêm được nhiều thông tin nội bộ, còn ngồi ngay tại chỗ lập bảng phân tích và bản kế hoạch tương lai.

Ban đầu Lưu Anh còn nghĩ đây chỉ là trò trẻ con, nhưng theo đề tài dần dần đi sâu, câu hỏi của Lăng An Ni lại ngày càng chuyên nghiệp, khiến ông bắt đầu ứng phó không kịp. Thậm chí còn phải gọi thư ký luống cuống tra cứu tài liệu, mới có thể miễn cưỡng theo kịp nhịp điệu của cô.
Trời đất ơi, trẻ con bây giờ ghê thật. Quả không hổ danh là sinh viên của ngôi trường top đầu cả nước . Nhìn bề ngoài Lăng An Ni vẫn ăn mặc như sinh viên ngây thơ, mà ngồi đối diện khiến ông có cảm giác… y hệt buổi bảo vệ tốt nghiệp, bị hội đồng giáo sư chất vấn đến toát mồ hôi.

Phần nói về định hướng phát triển của nghệ sĩ và bố cục ngành sản xuất tuy có hơi phức tạp, ông còn có thể miễn cưỡng nghe hiểu. Nhưng đến đoạn “bổ sung vị trí, ngưỡng giá trị, điểm bùng nổ, thế năng tích lũy, tần suất tiếp cận, phản ứng nhanh, chuyển hóa giá trị”… thì ông nghe như tiếng ngoài hành tinh.

Hiện tại Lưu Anh đã hoàn toàn tin An Ni đúng là có hai mươi mấy ngón nghề trong tay. Bố mẹ cô đi du lịch suốt chẳng bao giờ kể về con gái, ông cũng không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ cô vốn đã giỏi như vậy.

Thực tế, Lăng An Ni vốn cũng là sinh viên trường top. Còn cái người “đóng vai” nguyên chủ trước đây bên Cục Quản Lý Thời Không, chắc thi đại học cả chục lần rồi.

Lăng An Ni mỉm cười: phần đầu cô nói toàn là kiến thức thật, phần sau thì chém gió bằng ngôn ngữ “ngành internet”. Không ném mấy cụm nghe sang chảnh thì lấy gì nhồi PPT, lấy gì thu hút nhà đầu tư?
Trước khi xuyên không, cô vốn ở trong hào môn. Dù không phải người thừa kế chính, nhưng “chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy”.

Tuỳ tiện lượm vài khái niệm, tung hỏa mù cũng coi như hữu ích - quan trọng là tạo được khí thế.

Lăng An Ni cũng đã đại khái dò xét rõ ràng, công ty này chẳng có cái gọi là “quan hệ nội bộ” nào hết. Với địa vị của Hoa An còn chưa đủ tầm để chen chân vào cửa sau của trương trình《Tinh Quang Lấp Lánh》, ngay cả việc nhét một thí sinh vào show còn làm không xong thì nói chi đến chuyện sắp xếp vị trí debut.

Bốn thực tập sinh của công ty đều phải nộp hồ sơ lý lịch để chương trình lựa chọn và phỏng vấn sàng lọc. Ưu thế duy nhất chắc là hồ sơ của họ không bị vứt sọt rác ngay, được cho một cơ hội cạnh tranh công bằng.

Từ góc nhìn của Chúa, Lăng An Ni suy đoán kịch bản chắc là thế này: Đường Mạn bị phát hiện yêu đương nên công ty không gửi hồ sơ của cô ta đi. Kết quả là công ty chỉ có một thực tập sinh trúng tuyển. Đường Mạn nghĩ mình bị công ty cố tình chèn ép, nếu cô được đi thi thì sẽ cướp mất suất của người khác nên mới nảy sinh nghi ngờ có quan hệ nội bộ ở đây.

Quả nhiên, đoán đúng toẹt! Đường Mạn vừa về thì nhận được thông báo công ty đã hủy hợp đồng. Cô ta liền nói nghi vấn trong lòng.

Nữ chính tiểu thuyết mà, tất nhiên không sợ hãi cấp trên rồi. Ánh mắt cô ta đều lộ ra vẻ quật cường tuyệt đối không từ bỏ, chỉ vào Lăng An Ni nói: “Là vì tôi sẽ cản đường người khác đúng không? Là cái ‘quan hệ ngầm’ mới đến này sao?”

Lăng An Ni:?
Lăng An Ni:……

Cô Đường à, lúc nói chuyện mà chỉ tay vào mặt người khác thì không phải là hành vi idol nên có đâu. Dù cô là nữ chính thì cũng phải biết giữ lễ phép chứ, trời ạ!
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!