Chương 15: Diễn viên (2)

Đăng lúc 22:53 06/02/2026 2 0
Cùng lúc đó, ở phía bên kia, Lăng An Ni thì đang… vô cùng tự tin rằng mọi thứ sẽ thuận lợi.

Cô tạm dừng hết mấy dự án lớn, định bụng sau khi đưa “lũ trẻ” đi thi xong thì sẽ rảnh tay trông coi mấy nghệ sĩ khác trong công ty.

Nói là làm vừa hay, có một diễn viên bên Hoa An mới đóng xong phim, tên “Lương Lương” fans gọi là “Lạnh Lạnh”, nghe thôi đã thấy… cảm lạnh rồi.

Lăng An Ni mở ảnh của anh ta ra xem…Ừm, ảnh chụp chỉnh sửa quá đà, tạo hình trong phim thì… lố như cosplay tiên hiệp ngoài chợ, còn ảnh đời thực thì mặt mũi “rất trung bình khá”.

Không phải cô chê đâu, chỉ là nói sự thật thôi. Lương Lương tốt nghiệp diễn xuất chính quy, diễn không tệ, cơ bản vững vàng. So với đám idol chỉ biết trợn mắt thì anh ta vẫn là “cao nhân”. Nhưng trong giới giải trí, gọi anh ta “soái ca” thì đúng là xúc phạm khái niệm “soái ca” luôn.

Mà anh ta mới vừa đóng máy xong một bộ phim tiên hiệp, trong đó anh đóng vai một vị thượng thần ôn nhuận như ngọc, vừa gặp nữ chính đã nhất kiến chung tình đúng kiểu kiểu nhân vật nam phụ “liếm cẩu” tiêu chuẩn.
Theo thiết lập nhân vật, anh chính là mỹ nam tử tuyệt sắc của tam giới cửu thiên, ai cũng khen “đẹp như tiên”.

Nhưng…

Điều đáng sợ hơn đây lại là một bộ web drama kinh phí thấp!
Dự toán ít đến đáng thương, mà còn dám quay phim tiên hiệp. Ngoài phần kỹ xảo nghèo nàn ra, phục trang - hóa trang - đạo cụ cũng chẳng thể nào tươm tất.

Lăng An Ni nhìn thoáng qua ảnh tạo hình và poster nhân vật, chỉ cảm thấy muốn ngất xỉu ngay tại chỗ.
Nếu cô có tội, xin pháp luật trừng phạt cô chứ đừng bắt cô phải đối mặt với những thứ ảnh chụp đáng sợ như vậy.
Đặt biệt khi đương sự còn tràn đầy chờ mong, cảm thấy bản thân có thể “lật mình cứu vãn danh tiếng”!

Thực ra, Lương Lương đúng là đang ôm hy vọng rất lớn.

Anh còn chưa tốt nghiệp đã được Lưu Anh ký vào Hoa An, khi đó anh thật sự nghĩ mình tương lai rạng rỡ, tiền đồ vô lượng.
Nhưng thực tế chứng minh cả anh lẫn Lưu Anh đều nhìn lầm người.

Tuy rằng Hoa An ít nghệ sĩ, nên tài nguyên chia cho anh cũng không tệ,
nhưng trong giới giải trí, “chất lượng” quan trọng hơn “số lượng” rất nhiều.

Hai năm kể từ khi ký hợp đồng, anh tổng cộng đóng năm bộ phim 
hai bộ phát sóng rồi “flop” thảm hại, rơi thẳng xuống “tâm Trái Đất”.
Ba bộ còn lại vẫn đang chờ chiếu, nhưng e rằng kết cục cũng chẳng khá hơn.

Trong đó, duy nhất một bộ xem như hơi có chút tiềm năng, anh và công ty cực khổ lắm mới giành được vai nam số 3, kết quả nam chính bị scandal quan hệ tình ái khiến cả bộ phim chìm nghỉm luôn, không thể phát sóng.

Anh ta nói thẳng, “kẻ hận nam chính nhất không phải khán giả, mà là tôi.”

Thật ra anh cũng định thôi kệ, đủ ăn đủ sống là được. Nhưng rồi nghe nói Lăng An Ni đưa mấy trainee mới toanh của Hoa An lên hot search, anh ta liền tức giận. Ủa, mấy đứa chưa debut còn hot được, mình có mấy phim hẳn hoi đây mà chẳng ai biết tới?

Thế là anh lập tức bay về Bắc Kinh tìm Lăng An Ni, tự tin muốn được PR như mấy cô thực tập sinh kia.

Lăng An Ni: …Tự tin là tốt, nhưng đừng lẫn với ảo tưởng nhé em trai.

Cô không vội nói chuyện công việc, mà mở hồ sơ anh ta ra xem kỹ: đạo diễn, bạn diễn, phản hồi đều ổn, không có phốt.

Lăng An Ni chống cằm, mỉm cười hỏi: “Không cần vội đâu, nói chuyện chút đã. Tôi muốn làm cho cậu một bản kế hoạch chi tiết. À mà này cậu hiện tại có bạn gái không? Trước đây từng có chưa?”

Lương Lương hơi khựng lại, mặt biểu cảm khó tả.
Lăng An Ni thấy thế thì chưa kịp đợi trả lời, vừa ngẩng đầu lên là hiểu ngay cái kiểu ánh mắt chần chừ đó nói hết rồi.
Cô lập tức nghẹn lời, chỉ biết im lặng vài giây rồi thở dài: “Cậu nghĩ gì vậy, tôi đâu có ý đó. Tôi chỉ muốn biết tình hình tình cảm của cậu để tiện còn lên kế hoạch mảng hình tượng dự án xã giao thôi.”

Thực ra, chuyện này đúng ra phải làm từ sớm, chỉ là Hoa An đến phòng pháp vụ còn chưa có, nói chi đến bộ xã giao nghệ sĩ.
Thế nên An Ni chỉ còn cách tự tay dựng khung từng bước.

Nghe ra được ý cô không phải “thả thính”, Lương Lương đỏ mặt gãi đầu xấu hổ: “À ra vậy, tôi còn tưởng… À mà, công ty có bắt buộc phải độc thân không ạ?”

Lăng An Ni nén cười, kiên nhẫn giải thích: “Không phải bắt buộc, nhưng nên phòng ngừa rắc rối từ sớm thôi. Cậu hiểu mà, nghệ sĩ là người của công chúng, tôi phải để ý đời tư các cậu. Nhỡ đâu lộ ra chuyện tác phong có vấn đề, thì sao? Tôi đang làm quy hoạch hình ảnh thương hiệu cho toàn công ty, đâu thể để một ‘hạt cát bẩn’ rơi vào nồi cơm chung được.”

Lương Lương nghe xong, ngoan ngoãn thành thật khai báo: “Hiện tại thì không có bạn gái. Hồi năm hai đại học từng quen bạn cùng lớp được tầm hai ba tháng, không hợp tính nên chia tay. Chia tay trong hòa bình, không cãi vã gì hết.”

Lăng An Ni vừa ghi chép vừa liếc mắt nhìn anh kiểu ánh mắt “tôi biết cậu chưa nói hết đâu.”

Khả năng nhìn thấu lòng người đúng là truyền thống gia đình cô, như được viết sẵn trong gen vậy.

“Còn ai nữa không? Nói hết đi. Tôi khuyên thật, cứ nói thật cho nhẹ lòng, giấu giấu giếm giếm chỉ làm khó công ty thêm thôi. Có gì thì công ty còn biết mà xử lý, gỡ gạc hình tượng.”

Cô biết mấy chuyện nhỏ kiểu “mối tình học trò” chắc chắn có, chứ scandal thật sự thì chắc là không.
Ở mặt này, cô vẫn còn khá tin tưởng Lưu Anh người dẫn dắt Lương Lương.

Lương Lương nghe vậy, mặt bắt đầu đơ như tượng, rồi lại gãi đầu gãi cổ, lí nhí:“Ờ thì… hồi cấp ba cũng có bạn gái…”

“Bao nhiêu?”

“Hai… hai người…”

“Thật không đó?” Lăng An Ni không cần ngẩng đầu, chỉ nghe giọng là biết ngay anh chàng đang nói dối.
“Yêu sớm thì có sao đâu, đâu phải tội phạm. Thành thật chút đi.”

Khí thế “chị đại” của cô mạnh đến mức, Lương Lương bị ép khai như đang ở đồn công an.
Cuối cùng, anh thở dài đầu hàng: “Ba người… một người từ hồi cấp hai.”

Lăng An Ni nhướn mày: “Ghê nha, tình trường cũng phong phú phết đó.”

Thật ra cô không thấy lạ, Lương Lương tuy trong giới giải trí không phải đẹp trai kiểu nổi bật nhưng nếu so với người bình thường, đặc biệt là hồi còn đi học, kiểu trai sạch sẽ, dịu dàng, cười hiền như anh đúng là rất dễ được mến.
Bảo sao bây giờ vẫn tự tin thế.

Sau khi hỏi xong chuyện “tình sử”, Lăng An Ni chuyển sang mấy chủ đề nhẹ nhàng hơn.
Không khí dần thoải mái, Lương Lương cũng hết căng, thậm chí còn thấy vị “trợ lý đặc biệt” này rất dễ gần, vừa thông minh vừa vui tính.

Có điều anh đâu biết rằng, trong lúc cười nói bâng quơ, Lăng An Ni đã âm thầm phân tích toàn bộ nhân cách và quan điểm sống của anh đủ để viết luôn một bản hồ sơ nhân cách chi tiết.

Đánh giá tạm thời: Tính cách tốt, có hơi vụng về và non nớt nhưng tư tưởng tích cực, hướng thiện, đáng để đầu tư lâu dài.

Dù sao cũng không thể dùng tiêu chuẩn thánh nhân để đòi hỏi nghệ sĩ được, đúng không?

Kết luận: Người này có thể bồi dưỡng.

Mà việc đầu tiên phải làm là lập tức sửa lại mắt thẩm mỹ chọn kịch bản của thằng nhỏ này, đừng để nó cố đấm ăn xôi đóng mấy vai “đệ nhất mỹ nam” nữa!
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!